Ta nói xong cũng không muốn thêm nhiều lời vô nghĩa với hắn, tay nắm lấy cổ tay hắn, mượn lực nhảy vào bồn tắm.
Nước lạnh buốt bên trong khiến ta rùng mình.
Ta theo bản năng tiến sát lại gần nam nhân.
Quả nhiên, toàn thân hắn nóng bỏng như lửa, ấm áp như mùa xuân.
Ta ngửi ngửi ở hõm cổ hắn, rồi nhân lúc hắn đang ngẩn người mà vươn đầu lưỡi chạm vào vết thương sâu hoắm đến tận xương trên n.g.ự.c hắn.
Nhìn hướng của vết thương này, có vẻ là do hắn tự rạch ra.
Đúng là một kẻ tàn nhẫn, vẫn là mùi vị quen thuộc.
"Người đâu! Người đâu! Bổn vương đã nói không cần nữ nhân, là ai dám kháng lệnh của bổn vương?"
Hắn gân cổ lên gào thét ra ngoài.
Mồ hôi trượt dài theo khuôn mặt tuấn mỹ của hắn xuống cái cằm lún phún râu xanh, rồi lại chảy xuống đọng lại trên yết hầu đang chuyển động của hắn.
Ta không kìm được, cúi xuống hôn một cái.
Thân thể nam nhân trước mặt cứng đờ.
Dường như nhiệt độ càng tăng cao.
"Ngươi to gan!"
Đến nước này rồi mà hắn vẫn còn giả bộ.
Mị Ma chúng ta cũng biết tức giận đấy nhé!
"Thôi đi, giả bộ cái gì chứ, bộ dạng nào của chàng mà ta chưa từng thấy, hay là chàng không muốn chạm vào ta, chẳng lẽ chàng vẫn muốn làm hại các cô nương trong thành?"
"Bổn vương làm hại bọn họ lúc nào?"
"Hả?" Ta nghi ngờ nam nhân đang nói đùa.
"Chàng đừng nói với ta rằng lời đồn bên ngoài đều là giả nhé? Chẳng lẽ những cô nương bị chàng tàn phá đến mặt trắng bệch, tinh thần thất thường, có vị còn xuất gia kia đều là tự dưng mắc bệnh cuồng loạn sao?"
"Đến nước này rồi chàng còn giả bộ cái gì?"
"Bổn vương không có... Đừng động! Đừng động... Chỗ nào..."
"Chỗ nào? Chỗ này sao? Hay chỗ này?"
Nơi đầu ngón tay lướt qua, ta cảm nhận được sự run rẩy nhỏ bé khiến ta không thể kìm nén sự đói khát thân thể của mình thêm nữa.
Nam nhân từ lúc mới đầu vẫn còn già miệng ngăn cản, sau đó biến thành từng tiếng rên rỉ nghèn nghẹn và mạnh mẽ đảo khách thành chủ.
Từ thùng tắm đến án kỷ rồi lại đến trên giường.
Đêm đó, ta như mảnh đất khô cằn cuối cùng cũng đón được cơn mưa, hơn nữa cơn mưa này cứ thế trút xuống đến rạng sáng mới dần tạnh.
Trước đây ta luôn không hiểu vì sao mẫu thân ta lại bỏ qua những đồng loại xinh đẹp như tiên giáng trần trong tộc, ngược lại muốn tìm một nhân loại.
Sau đêm nay, cuối cùng ta đã hiểu rồi.
Có một nhân loại với thân thể ấm áp lại có thể làm chuyện đó, ai còn muốn ôm đồng tộc lạnh lẽo nhe cục băng chứ.
Hiếm khi không phải đi ngủ với chiếc bụng đói, một giấc này, ta ngủ một mạch tối tăm mặt mày.
Lúc tỉnh lại đã là buổi tối.
Ánh nến trong phòng nhảy múa nhẹ nhàng, ta đứng dậy nhìn nam nhân đang ngồi bên giường.
Bộ áo choàng tím khoác trên người càng khiến hắn trở nên trang trọng, cũng càng quyến rũ hơn.
Nhìn khuôn mặt nghiêng của hắn dưới ánh nến bỗng thêm vài phần dịu dàng.
Ta không biết hắn đang nghĩ gì, nhưng ta biết rõ bản thân đang nghĩ gì.
Đầu ngón chân men theo đùi hắn lướt lên.
Khi sắp chạm vào lồng n.g.ự.c của hắn, mắt cá chân bị một bàn tay nắm chặt.
"Rốt cuộc ngươi là ai?"
Có lẽ vì một đêm điên cuồng, giọng hắn trầm khàn hơn cả hôm qua.
Ta thuận thế đứng dậy, mềm dẻo không xương bám vào vai hắn.
Nhẹ nhàng ngửi mùi hương ở cổ hắn.
Chắc là hắn đã tắm rồi, hương thơm ngào ngạt.
"Bổn vương hỏi ngươi, rốt cuộc ngươi là ai?"
Hắn trở tay bóp cằm ta, đột nhiên xoay người đối mặt với ta.
Dung nhan tuấn mỹ dưới ánh nến càng thêm rạng rỡ.
Ta khẽ kêu đau, quả nhiên tay hắn đã nới lỏng vài phần.
"Vương gia đối xử với ân nhân của mình như vậy sao?"
Ở thanh lâu lâu như vậy, ta đã học được không ít thứ.
Mị Ma chúng ta vốn có thiên phú hơn người, dù ta không làm gì cũng có thể quyến rũ mê người.
Huống hồ bây giờ, giọt nước mắt to như hạt đậu của ta lại đang nhỏ xuống mu bàn tay của nam nhân.
Ánh mắt nam nhân thoáng bối rối, theo bản năng rụt tay lại, rồi đứng phắt dậy khiến ta bổ nhào về phía trước.
"Ba năm trước, khi bổn vương gặp ngươi là lúc đang bị trọng thương, nói là vô phương cứu chữa cũng không quá lời. Nhưng..."
Nam nhân không quay người lại, ta không nhìn thấy biểu cảm của hắn, nhưng lại đoán được hắn đang nghĩ gì.
"Nhưng mấy ngày sau, nội thương và ngoại thương của bổn vương đều khỏi hẳn. Lần này cũng vậy."
Hắn đột nhiên quay người, ta vội bĩu môi.
Sự tức giận trong mắt hắn tan biến, nhưng sự nghi hoặc không hề suy giảm.