Nội dung không gì khác ngoài việc ta là nữ tử thanh lâu, không xứng chung chồng với Công chúa, từ đâu đến nên thì quay về nơi đó.
Vừa dứt lời, đã có người khiêng ta ra ngoài.
Phàn Vực tiến lên ngăn cản, thái giám tuyên chỉ lập tức lôi Văn Quốc Công ra.
Sau lần đó ta cũng mới biết, Văn Ẩn và Phàn Vực là biểu huynh đệ.
Văn Quốc Công là cữu cữu ruột của Phàn Vực.
Năm đó trên chiến trường, Phàn Vực bị bắt, là Văn Quốc Công một mình xông vào trại địch, dùng mạng đổi mạng cứu hắn ra.
Sau này hắn phò tá Hoàng đế hiện tại, Tam Hoàng Tử năm xưa, bị đảng Tứ Hoàng Tử ghi hận ám sát.
Cũng là con trai cả của Văn Quốc Công, biểu huynh của hắn, giả dạng hắn để đánh lạc hướng sát thủ nên hắn mới được ta cứu.
Giờ đây Văn gia chỉ còn phụ nữ, trẻ con và Văn Ẩn, Phàn Vực không dám đánh cược tính mạng của họ.
Chỉ tranh thủ được cơ hội nói với ta hai câu.
Hắn nói: "Mị Nhi, đợi ta, ta sẽ đón nàng về."
"Chàng không sợ ta là yêu quái sao?" Ta cố làm ra vẻ thoải mái.
Hắn sửng sốt rồi lắc đầu: "Không sợ."
Lần này đến lượt ta ngây người.
Ta cứ nghĩ là do ta ép buộc hắn, hăm dọa hắn, nên hắn mới hết lần này đến lần khác bị ta đẩy ngã.
Thì ra không phải sao?
"Đã đến Hoa Nguyệt Lâu rồi sao?"
Kiệu hạ xuống đất, ta mới hồi hồn từ trong mớ suy nghĩ.
Ta nhớ Hoa Nguyệt Lâu không gần Vương phủ đến vậy.
"Cô nương, đã đến cổng cung điện rồi."
"Cổng cung điện ư?"
Ta đã đoán được điều gì đó.
Thực ra ta nên vui mới phải.
Dù sao dâm tà dục khí trên người Hoàng đế chỉ cần hít một hơi, đã đủ bằng mười mấy lần ta hoan ái với Phàn Vực.
Huống hồ, nếu có thể đoạt được công đức của hắn ta, ta sẽ không cần làm một Mị Ma bị dục vọng sai khiến nữa.
Nhưng tại sao trong lòng ta lại không có chút vui mừng nào?
Gặp lại Bùi Thận Hàn, dâm tà dục khí trên người hắn ta còn thịnh hơn cả lần đầu gặp mặt.
Ta cũng từ niềm vui ban đầu tỉnh ngộ, bắt đầu suy xét sâu hơn.
Hắn ta thân là Đế vương, tam cung lục viện tất nhiên không cần phải nói nhiều, nhưng ngoài dân gian chưa từng có lời đồn hắn ta hoang dâm vô đạo, hơn nữa hắn ta đã đăng cơ mười năm, nhưng không có con nối dõi.
Vậy vì sao dâm tà dục khí trên người hắn ta lại nồng nặc đến vậy.
Ta nghĩ mãi mà vẫn không thể hiểu.
Mãi đến khi Bùi Thận Hàn cười dữ tợn cởi bỏ hết y phục, lộ ra vật mềm nhũn kia.
"Thì ra là vậy."
Ta cười lạnh, đúng là như vậy.
Vì không thể tự thỏa mãn bản thân, nên dâm tà dục khí trên người mới nồng đậm đến thế.
Mị Ma chúng ta sinh ra từ dục vọng, tất nhiên khí tức trên người hắn ta là đại bổ đối với ta.
Thế nhưng…
"Sao? Hầu hạ Trẫm là ủy khuất ngươi sao?"
"Sao lại thế được, Hoàng Thượng.”
Đêm ấy và mấy ngày sau, Hoàng Thượng đều ở cùng ta, ta từ một nữ tử thanh lâu bỗng chốc trở thành vật riêng của Hoàng Thượng.
Ta cũng gặp vô số phi tần trong hậu cung của Hoàng Thượng, bao gồm cả Hoàng Hậu.
Nhìn những nữ tử bị giày vò đến thân tàn ma dại, dung nhan tiều tụy đến nỗi phấn son dày đến mấy cũng không che nổi, nhưng vẫn nhìn ta với vẻ thương hại.
Các nàng gắn bó chặt chẽ với gia tộc, dù bị giày vò cũng không dám lên tiếng trách móc.
Trong lòng ta đã có tính toán, thế là ta nhờ Hoàng Hậu giúp ta làm một chuyện.
Ba ngày sau, ta gặp Trưởng Công chúa đã bỏ ăn bỏ uống từ sau khi bị ban hôn, rồi biết được tâm ý của nàng, đạt được sự đồng thuận với nàng.
Mười ngày sau, Trưởng Công chúa đột ngột qua đời, người đã từng là đệ phu của Trưởng Công chúa, Hộ bộ Viên ngoại lang, đã lén lút cưới vợ.
Mười lăm ngày sau, ta nhìn thấy Phàn Vực trước linh cữu của Trưởng Công chúa.
Hắn thấy ta thì rất kinh ngạc.
Hoàng Thượng giỏi bịa đặt tin đồn, nghe nói để tìm ta, trong vòng chưa đầy một tháng này hắn đã chạy không biết bao nhiêu nơi, nhưng lại không biết ta ở ngay bên cạnh hắn.
"Phàn Vực, chàng có muốn làm Hoàng Thượng không?"
Ta dụ hắn vào mật thất, khi tình nồng ý đượm, ta cắn vành tai hắn hỏi.
Thân thể hắn cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại: "Nàng muốn làm gì?"
"Hoàng Thượng tuy háo sắc, nhưng chưa từng gây ra đại tội."
Ta đoán không sai, trong mắt đám nam nhân bọn họ, ức h.i.ế.p nữ tử, giày vò nữ tử có là lỗi lớn gì đâu.
"Thế nhưng Phàn Vực, chàng không nhìn thấy những vết thương đầy mình của thiếp sao?"
Ta cởi bỏ hết y phục đang lỏng lẻo trên người, để lộ những vết thương mà ta tự tạo ra sau khi nhìn thấy dấu vết trên người các phi tần.
Ánh mắt Phàn Vực từ kinh ngạc biến thành phẫn nộ.
"Chàng còn chưa biết đúng không, Nhu Phi của Hoàng Thượng chính là thiếp đấy."
Nhìn thần sắc của Phàn Vực, ta biết ngay mà, quả nhiên Hoàng Thượng đã giấu hắn.
Dù sao giang sơn này không có sự góp sức của Phàn Vực thì không thể nào giành được.
Hắn kiêng dè Phàn Vực, nhưng lại không thể không dựa dẫm vào Phàn Vực.
Cho nên khi hắn ta để mắt đến ta, hắn ta đã không công khai tranh giành với Phàn Vực, ngược lại ngụy tạo ra chuyện ta không cam chịu cô quạnh, dan díu với người khác không thành lại bị bắt cóc. Từ đó về sau, phía đông có tin tức về ta, phía tây có dấu chân của ta.
Gian xảo như Bùi Thận Hàn, hắn ta sợ Phàn Vực nghi ngờ, vậy mà đã tìm một nữ tử giống ta bảy phần để làm mồi nhử Phàn Vực.
Cho nên Phàn Vực đáng thương chưa bao giờ nghi ngờ vị Đế vương mà hắn hết lòng phò tá lại cướp đoạt nữ nhân của hắn, thậm chí g.i.ế.c hại người thân của hắn.
Đúng vậy, những ngày này, ta đêm đêm tạo mộng cho Bùi Thận Hàn, cũng thông qua giấc mơ của hắn ta mà biết được không ít chuyện.
Phụ mẫu Phàn Vực bị giết, không phải do Tứ Hoàng Tử ra tay, mà là do đương kim Thánh Thượng, Tam Hoàng Tử Bùi Thận Hàn năm xưa vu khống.
Bởi vì chỉ có như vậy, Phàn Vực mới chịu lên con thuyền giặc của hắn ta.
Còn cữu cữu hắn, biểu huynh của hắn, chẳng qua là vì Bùi Thận Hàn kiêng dè bọn họ liên thủ có thể động đến căn cơ.