4
Bình luận nói:
【Mấy món này đều do nữ chính bảo bối tự tay làm cho nam chính! Nam chính còn chưa ăn, nữ phụ dựa vào đâu mà ăn trước?】
【Con gái nhà ai ngày nào cũng thèm ăn như nữ phụ thế? Tôi thấy đây rõ ràng là cách nữ phụ thu hút sự chú ý của nam chính!】
【Hừ hừ, nam chính chẳng rảnh xem cô diễn đâu, dạ dày nam chính đang phát bệnh, giờ khó chịu lắm kìa.】
Tôi ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy Ninh Huyền đang ôm bụng, nhíu mày chịu đựng cơn đau.
Tôi cầm hộp cơm, đi đến trước mặt anh.
Trong hộp còn ba miếng bánh hạt dẻ. Tôi lấy đi hai miếng, để lại một miếng cho anh.
“Bánh hạt dẻ này… anh có muốn ăn không? Ăn vào sẽ dễ chịu dạ dày hơn đó.”
Thật ra tôi vẫn chưa no. Nhưng thấy chứng chán ăn của Ninh Huyền nghiêm trọng như vậy, tôi đoán anh cũng chẳng thích ăn đâu.
Ánh mắt Ninh Huyền dừng lại trên miếng bánh hạt dẻ một lúc. Nhưng không hề liếc tôi lấy một cái.
Bình luận nói:
【Nữ phụ keo kiệt, đã muốn lấy lòng nam chính mà còn tiếc không nỡ cho thêm vài miếng bánh hạt dẻ.】
【Nữ chính bảo bối từ nhỏ đến lớn đưa cơm cho nam chính không biết bao nhiêu lần, nam chính chưa từng ăn một miếng.】
【Nữ phụ còn định dựa vào một miếng bánh hạt dẻ mà được nam chính để mắt tới à? Nghĩ gì thế… ê ê ê, sao nam chính lại đưa tay ra rồi?】
Ninh Huyền cầm miếng bánh hạt dẻ lên, đưa vào miệng.
Vừa nhai, anh vừa nhìn thẳng vào tôi. Cứ như thứ anh đang ăn không phải bánh hạt dẻ… mà là tôi vậy!
Tôi nuốt nước bọt.
Gương mặt Ninh Huyền đẹp đến mức quá đáng, giữa hàng mày khóe mắt lộ ra chút mong manh yếu đuối, lại càng khiến người ta động lòng.
Quản gia đứng bên cạnh kinh hô:
“Cô Hạ! Cô chảy máu mũi rồi!”
5
Khi bác sĩ gia đình tới nơi, trên mặt tôi đã loang lổ đầy vết máu mũi, trông chẳng khác nào con mèo hoa.
Tôi che mặt, không muốn để Ninh Huyền thấy bộ dạng này.
Giọng anh lạnh nhạt:
“Bỏ tay xuống, để bác sĩ xem mũi cô.”
Tôi vẫn che kín mặt, lắc đầu trong ấm ức.
“Em không sao đâu, đã ngừng chảy máu rồi, anh bảo bác sĩ về đi.”
Ánh mắt Ninh Huyền trầm xuống vài phần.
Từ nhỏ tới lớn, thứ tôi sợ nhất là bị người khác hung dữ với mình.
Đặc biệt là Ninh Huyền, anh là nhân vật lừng danh ở kinh thành, hắc bạch lẫn lộn, thủ đoạn tàn nhẫn cứng rắn. Muốn bóp chết tôi, cũng dễ như bóp chết một con kiến.
Bình luận nói:
【Nam chính ghét nhất kiểu phụ nữ yếu đuối, làm bộ làm tịch như nữ phụ này.】
【Nữ phụ dám như vậy chẳng qua là ỷ mình còn là vị hôn thê của nam chính.】
【Đến giờ mà nữ phụ còn chưa nhìn rõ tình hình sao? Cô căn bản không có cơ hội trở thành vợ chính thức của nam chính đâu!】
Cho dù là người phụ nữ mạnh mẽ như đại bàng là tôi, nhìn thấy mấy dòng bình luận này, trong lòng vẫn cảm thấy rất khó chịu.
Nhưng tôi không ngờ, Ninh Huyền lại khẽ thở dài một tiếng, gần như không thể nhận ra.
“Vậy cô muốn thế nào mới chịu để bác sĩ khám?”
Tôi sững người, tay che mặt buông xuống.
Suy nghĩ rất lâu, tôi mới dè dặt đưa ra yêu cầu:
“Nếu anh muốn em khám bệnh, thì anh cũng phải để bác sĩ xem chứng chán ăn của anh.”
Nếu chứng chán ăn của Ninh Huyền được chữa khỏi, có lẽ cũng không cần nữ chính đến cứu rỗi nữa.
Biết đâu tôi cũng có thể thay đổi kết cục bị ném vào khu ổ chuột chết đói.
Bình luận nói:
【Chứng chán ăn của nam chính, ai cũng ngầm hiểu, nhưng chưa từng có ai dám nói thẳng ra.】
【Nữ phụ lại dám nói thẳng thế này? Đúng là không muốn sống nữa rồi.】
Tôi thấp thỏm liếc trộm sắc mặt Ninh Huyền, tim đập thình thịch như đánh trống.
Ninh Huyền ngồi xổm xuống, nâng cằm tôi lên, nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi sợ hãi nhắm chặt mắt lại.
Một lúc lâu sau, bên tai vang lên tiếng cười khẽ của anh.
“Xấu chết đi được.”
Tôi tròn mắt, lập tức phản bác:
“Em không xấu! Chỉ là mặt em bẩn thôi!!”
Tôi đúng là giận mà không dám nói!
Cuối cùng, bác sĩ kết luận tôi không sao cả, chỉ là cơ thể hơi suy nhược.
Còn Ninh Huyền thì không cho phép bác sĩ khám cho mình.
Anh đứng dậy rời đi, chỉ để lại cho tôi một bóng lưng.
6
Bữa sáng ngày hôm sau
Khúc Văn Tâm xách hộp cơm, lại đến nhà họ Ninh.
Bình luận nói:
【Điểm mạnh nhất của nữ chính bảo bối là kiên trì, không bỏ cuộc. Với kiểu nam chính khó ở thế này, cần một tình yêu chủ động đến mức… xông thẳng vào nhà cướp người.】
【Nam chính đang dần nhận ra nữ chính tốt thế nào, hôm qua anh ấy lần đầu ăn bánh hạt dẻ do cô ấy làm.】
【Chỉ có đồ ăn do nữ chính bảo bối làm thì nam chính mới ăn nổi.】
Ninh Huyền vẫn chưa xuống lầu. Khúc Văn Tâm ngẩng đầu, gọi về phía tầng trên:
“Anh Huyền ơi, hôm nay em làm bánh hạt dẻ anh thích nhất đó. Còn có cháo kê bí đỏ với tiểu long bao nhân gạch cua nữa. Mau xuống ăn đi, mấy món này tốt cho dạ dày lắm.”
Cô ta mở hộp giữ nhiệt ra. Cháo vàng nhạt bốc hơi, mùi tiểu long bao nhân cua lan khắp phòng ăn.
Bánh hạt dẻ vẫn ngọt vừa phải như mọi khi, thơm mùi bơ và caramel, khiến người ta không kìm được mà nuốt nước bọt.
Bụng tôi khẽ réo lên. Tôi nuốt khan một ngụm.
Khúc Văn Tâm dường như rất hài lòng với phản ứng của tôi. Cô ta mỉm cười, giọng tự nhiên như chủ nhà, quay sang dặn quản gia:
“Đi gọi anh Huyền xuống ăn sáng đi.”
7
Quản gia lên lầu, báo cho Ninh Huyền biết có khách đến.
Nhưng cửa phòng của anh vẫn đóng chặt.
Vẻ đắc ý trên mặt Khúc Văn Tâm lập tức tan biến.
Cô ta nhìn chằm chằm cánh cửa phòng khép kín ấy, hai tay nắm chặt, mắt đỏ hoe, lớn tiếng hét lên:
“Em sẽ không bỏ cuộc đâu! Sớm muộn gì anh cũng sẽ thích đồ ăn em làm thôi!
“Anh không thích bánh hạt dẻ, tiểu long bao nhân cua thì em sẽ làm cho anh bánh tráng nướng, bánh kếp, bát khoai môn đầy ắp…”
“Rồi sẽ có một ngày anh nhìn thấy tấm lòng của em dành cho anh!”