Ngoại tổ mẫu mỉm cười, nâng tay chạm nhẹ vào trán ta, giọng đầy yêu thương:
“Đám đàn ông ấy, làm gì biết chọn lựa cho ra hồn!”
Ngoại tổ mẫu nói rồi lại liếc sang Phó Thừa Tắc, chậm rãi cất tiếng:
“Ta còn nhớ hồi nhỏ con từng nói, lớn lên sẽ gả cho Thừa Tắc. Con xem, biểu ca của con có được không?”
Ta khựng lại, rồi khẽ lắc đầu:
“A Mãn từ trước đến nay luôn coi biểu ca là huynh trưởng, chứ chẳng có tình cảm nam nữ gì cả.”
Ngoại tổ mẫu thở dài, trừng mắt liếc Phó Thừa Tắc, như muốn nói:
“Thật chẳng ra gì.”
Rồi bà thở ra một hơi, giọng nghiêm nghị nhưng đầy cưng chiều:
“Vậy thì được, đã không để mắt đến biểu ca, ngoại tổ mẫu đây cũng đã để ý cho con rất nhiều công tử rồi.”
Nói đoạn, bà đứng dậy, ôm ra một chồng lớn tranh họa đưa cho ta:
“Đây nhé! Là những người ngoại tổ mẫu đã lưu tâm từ sau lễ cập kê của con. Con xem thử có ai hợp ý, rồi chọn ngày gặp mặt, trò chuyện qua lại.”
Ta không nỡ làm bà cụ phật lòng, đành ôm một đống tranh chân dung trở về nhà.
Vừa bước ra khỏi cổng Thừa An Hầu phủ,
đã thấy Yến Cảnh đứng chờ ở cửa.
Ta vui mừng, nụ cười lan đến tận đáy mắt:
“Ngươi sao lại đến đây?”
Yến Cảnh mỉm cười, đón lấy chồng họa từ tay ta:
“Lúc tan triều đi ngang qua, thấy xe ngựa nhà mình, ta đoán chắc là nàng đến thăm lão phu nhân, nên liền đứng đây chờ nàng về.”
Không lâu trước đây, bệ hạ ban cho Yến Cảnh chức Phó Đô thống Hắc Giáp Vệ.
Đột nhiên, người này lại trở thành cận thần của thiên tử.
Ta kéo kéo áo giáp trên người hắn, nũng nịu nói:
“Hôm nay trời không có tuyết, về kinh bao lâu mà còn chưa thong thả dạo chơi. Hay chúng ta đi bộ về nhé!”
Yến Cảnh gật đầu, cẩn thận đặt chồng họa tượng vào trong xe ngựa,rồi cùng ta sóng vai đi trên con phố đông nghịt người.
Ta để ý ánh mắt của đám nữ tử ven đường liên tục dõi theo hắn, liền hờn dỗi mở miệng:
“Nghe nói mấy hôm trước ngươi đi tuần, còn bị nữ tử bên đường đưa hoa cho, có đúng không?”
Bước chân Yến Cảnh khẽ khựng lại, một lát sau hắn lại bật cười:
“Nhưng ta đâu có nhận.”
Ta liếc hắn, khẽ hắng giọng hai tiếng.
“Hôm nay ngoại tổ mẫu đưa cho ta cả chồng tranh họa của đám lang quân, nói là muốn tìm phu quân cho ta.”
Yến Cảnh cúi mắt nhìn ta:
“Lúc nãy cái đống nàng ôm trong tay chính là nó?”
Ta gật đầu, “ừm” một tiếng.
Hắn bật cười vì tức, giọng mang theo ý đe dọa:
“Về đến nơi ta vứt hết đi.”
Ta lại ho khẽ, rồi rụt rè hỏi:
“Cái đó… ngươi có muốn sớm nhận tước Yến hầu không?”
Hắn nhướng mày, ánh mắt nghi hoặc:
“Cái gì cơ?”
Ta lẩm bẩm, giọng nhỏ như muỗi:
“Bệ hạ chẳng phải đã nói, đợi ngươi thành hôn xong, sẽ hạ chỉ ban lại tước vị Yến hầu cho ngươi sao?”
Một lúc lâu, Yến Cảnh bên cạnh chẳng nói lời nào.
Ta bực mình, liền đấm mạnh một cái vào ngực hắn:
“Ngươi có nghe thấy không đấy!”
Hắn thuận thế nắm lấy tay ta, khẽ cúi người, khóe môi cong lên mang theo ý cười, ánh mắt thẳng thắn khóa chặt lấy ta:
“A Mãn, nàng đang… cầu hôn ta sao?”
Mặt ta lập tức đỏ bừng như lửa bén, vội rụt tay về, trừng hắn một cái,cả đoạn đường sau đó chẳng dám hé răng thêm lời nào, chỉ cắm cúi chạy về nhà.
Hắn thì chẳng vội vàng, từng bước thong thả theo sát phía sau.
…
Đến bữa tối, đôi mắt hắn thi thoảng lại lén liếc nhìn ta.
Ta bối rối quay đầu đi chỗ khác, không dám đối diện.
Hắn bỗng mỉm cười, đứng dậy rót một chén rượu cho phụ thân ta,giọng nghiêm nghị mà dứt khoát:
“Cửu cửu, con muốn cầu hôn A Mãn.”
Phụ thân ta còn chưa kịp nuốt ngụm rượu, đã phun thẳng ra,hai mắt mở to, mặt đầy kinh ngạc, hết nhìn ta lại nhìn sang Yến di.
Yến di chỉ mím môi cười khẽ.
Hành ca ôm bát, dí sát bên tai phụ thân, phụ họa:
“Cha, biểu ca nói muốn cưới A tỷ!”
Phụ thân liếc Hành ca một cái, quát khẽ:
“Có liên quan gì đến con hả?”
Rồi ông hắng giọng, quay sang Yến Cảnh:
“Con thật sự muốn cưới A Mãn à?”
Yến Cảnh gật đầu một cái, chắc nịch.
Phụ thân chỉnh lại y phục, thản nhiên nói:
“Ngươi đâu phải cưới ta, hỏi ta làm gì?”