1.
Vì ba lần tiền tăng ca, ta hộc máu mà c h ế t, khi ấy chỉ mới hai mươi lăm tuổi.
Ta là một cô nhi, tính cách cô độc, chết đi chẳng ai viếng mộ. Mới đầu vài tháng dưới âm phủ, ta sống dở chết dở như một con q u ỷ đói.Quanh ta là đám q u ỷ nghèo, chốn này vốn heo hút, chôn cất toàn những kẻ cô quả như ta.
Mãi đến ba năm trước, một chuyện lạ xảy ra: ngôi mộ của ta bị dời sang một nghĩa địa khác, nơi tập trung toàn... phú quỷ.Nghe đồn, mảnh đất cũ bị chính phủ thu hồi, thế là mộ ta được đưa đến đây.
Điều may mắn nhất là ngôi mộ bên cạnh thuộc về một phú quỷ gia đình giàu có, mỗi lần đốt vàng mã là cả một xe tải chở tới.Giấy tiền nhiều đến mức gió thổi bay tứ tung, rớt sang chỗ ta không ít.Mỗi lần nhặt về, ít thì vài chục tỷ, nhiều thì không đếm xuể.
Người đứng ra đốt tiền là con trai của chủ nhân ngôi mộ. Hắn luôn tự tay dẫn người đến làm lễ. Đáng tiếc, q u ỷ không thể nhìn rõ người, chỉ thấy được hình dáng. Hắn có vẻ cao lớn, tuổi trẻ phong nhã.
Là một đứa con hiếu thuận, tiếc rằng hắn không biết mẹ mình đã chuyển thế từ ba năm trước, nên số tiền hắn đốt hàng năm đều bị âm phủ thu sạch.Nhưng ta thầm hy vọng hắn cứ tiếp tục hiếu thuận như vậy. Bởi lẽ, ta chẳng biết bao giờ mình mới được đầu thai, do nhân gian không ai tích công đức cho ta.
Phải nhờ vả, đút lót không ít, cuối cùng ta cũng được nhận chân việc đốt lửa cho Mạnh Bà. Làm việc này, ta tích được chút ít công đức, mong sớm ngày được siêu sinh.
Hôm nay, Mạnh Bà đột ngột về sớm, than thở đau lưng, nên ta cũng được nghỉ.Mai là ngày Trung Nguyên, q u ỷ thị sẽ khai trương sớm – đây là dịp nhộn nhịp nhất trong năm.Quỷ thị có đủ thứ trên đời, nhưng giá cả đắt đỏ, là nơi chỉ dành cho phú quỷ. Ta chỉ dám ra đó mua chút đồ ăn, uống vài ly rượu nhạt.
Ngay cạnh quỷ thị là một tửu quán náo nhiệt nhất. Ở đó, tiền bạc được tung như rác, các loại mỹ nam mỹ nữ tụ hội. Nổi tiếng nhất phải kể đến nam hoa khôi – người cầm trịch ở đây.Nhan sắc của hắn, dáng vẻ của hắn, đúng là một cực phẩm nhân gian, khiến ta ngắm nhìn đến mức chảy cả nước miếng.
Không hiểu sao hôm nay ta uống hơi quá chén. Khi tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong nhà ai đó.Nhưng cảnh vật xung quanh không thật. Ta nhanh chóng nhận ra, đây hẳn là giấc mộng của người khác.
Đang định rời đi thì cảnh mộng bỗng chuyển ngay đến... một chiếc giường.
2.
Trên giường là một nam nhân đang say ngủ, da dẻ trắng mịn tựa ngọc, gương mặt tuấn tú góc cạnh khiến người khác khó lòng rời mắt.Áo ngủ mở khẽ, để lộ vòng eo săn chắc cùng cơ bụng nổi khối, theo nhịp hô hấp đều đặn mà phập phồng lên xuống.
Thân hình này đúng là tuyệt phẩm! Ta nhìn đến ngây dại, ánh mắt không kiềm chế được, bàn tay lặng lẽ đưa lên, sắp chạm vào thì...
Nam nhân đột nhiên mở mắt, ánh nhìn sắc như dao:"Ngươi làm gì đấy!"
Ta hoảng hốt, lắp bắp biện minh:"Áo của ngươi... mở ra rồi, ta chỉ định kéo lại giúp thôi."
Hắn cúi đầu nhìn, thấy áo ngủ bị xô lệch, vội vàng chỉnh lại, sắc mặt đầy vẻ đề phòng.Sau đó, hắn ung dung đứng dậy, bước chậm rãi rót một ly nước.
Nhìn hắn từ đầu tới chân, dáng vẻ càng lúc càng quen thuộc, trong đầu ta bỗng lóe lên một ý nghĩ.A! Ta nhớ ra rồi, hắn chính là người thường xuyên đến đốt vàng mã bên mộ ta!
Chẳng ngờ lại trông như thế này…
Hắn lạnh lùng hỏi:"Ngươi là ai?"
Ta đành đáp thật:"Ta là hàng xóm của mẫu thân ngươi…"
Hắn nhíu mày, ánh mắt như đang nhìn một kẻ mất trí.
Ta vội hỏi tiếp:"Ngươi có phải tên là Tống Vân Lễ không?"
Hắn không trả lời, chỉ im lặng. Ta tiếp tục giải thích:"Ta thật sự là quỷ, hàng xóm dưới địa phủ của mẫu thân ngươi. Ngươi có phải từng đốt một tòa tứ hợp viện ở Bắc Kinh, một khu viên lâm ở Tô Châu cho bà ấy? Ta còn tới tham quan rồi, bên trong có rất nhiều mèo con. À, còn nữa, mỗi lần ngươi đốt tiền đều dùng cả xe tải, dẫn theo năm người."
Tống Vân Lễ thoáng trầm tư, vẻ mặt dần dịu lại."Đám mèo đó là ta tự tay làm, không ai khác biết cả."
Ta gật đầu lia lịa:"Đấy, ta đâu có nói dối." Rồi thêm:"Ngươi đừng lo, ta dù là quỷ nhưng đây chỉ là giấc mơ của ngươi, không phải hiện thực. Tỉnh dậy sẽ không sao cả."
Hắn thả lỏng, vẻ cảnh giác cũng bớt đi. Hơi ngập ngừng, hắn hỏi tiếp:"Mẫu thân ta… bà sống dưới đó có ổn không?"
Ta ngượng ngùng gãi đầu:"À... rất ổn, muốn gì được nấy."
Thật ra trước khi chuyển thế, bà ấy sống khá sung túc, giàu có vô cùng. Bà rất tốt bụng, thường mời bọn ta – đám quỷ đói – đến ăn cơm.Chỉ là bà hay khóc, mắt lúc nào cũng sưng đỏ.
Nghe vậy, Tống Vân Lễ nở một nụ cười nhẹ nhõm:"Vậy thì tốt."