Tiết Như Ngọc làm nũng với Bùi Cảnh Trầm, mà hắn thì dĩ nhiên mang vẻ mặt cưng chiều, thay nàng uống liền ba chén.
“Bệ hạ thật sự sủng ái Ngưng phi tỷ tỷ, khiến tỷ muội chúng ta đều phải ghen tỵ.”
“Phải đó, y phục Ngưng phi tỷ tỷ mặc hôm nay còn là cùng kiểu với bệ hạ nữa, thật là đẹp!”
“Đừng nói bậy. Bệ hạ rõ ràng là mặc cùng kiểu với Hoàng hậu nương nương!”
Đám tài nhân, tần phi phía dưới như đã hẹn trước, bắt đầu xoáy vào chuyện y phục hôm nay mà bàn tán không ngớt. Đúng lúc ấy, A Nguyên mặt không biểu cảm đi ngang qua, nhưng cái miệng thì bĩu lên đến tận trời.
“Hoàng hậu nương nương, người nói xem, y phục của người có phải cùng kiểu với bệ hạ hay không?”
Thục quý nhân giả vờ ngây thơ, đem mũi nhọn chĩa về phía ta, nhưng khóe môi lại không giấu nổi vẻ châm chọc.
Hóa ra là vậy. Bảo sao từ lúc còn ở tiềm để, nàng ta hầu hạ bệ hạ cho đến nay, cũng chỉ lăn lộn được đến ngôi quý nhân. Đúng là phí hoài một cơ hội tốt như thế.
Ta vốn định xin ý Bùi Cảnh Trầm, nhưng hắn lại làm như không nhìn thấy, quay sang quan tâm Tiết Như Ngọc.
Quả nhiên không thể trông cậy. Ta vừa định mở miệng phản kích, thì đúng lúc trông thấy Mộ Khuynh Hàn dẫn theo một đội binh sĩ đi ngang qua trước yến tiệc.
Chưa đầy hai nhịp thở sau khi Mộ Khuynh Hàn rời đi, Thục quý nhân bỗng kêu “ai da” một tiếng, cả người cùng chiếc ghế ngã sụp xuống đất, kéo theo mâm đĩa va chạm, vỡ loảng xoảng.
Ta che tay áo, lén cười. Lần này thì mặt mũi nàng ta đúng là mất sạch rồi.
Bùi Cảnh Trầm vẫn giữ dáng vẻ ôn hòa dịu dàng, quan tâm Thục quý nhân, lập tức gọi thái y đến, đưa nàng ta hồi cung.
Những người phía dưới, kẻ thì cười cợt, kẻ thì nghiến răng tức tối, đủ mọi dáng vẻ xấu xí đều lộ ra.
Dựa vào những gì ta hiểu về hắn suốt kiếp trước, mỗi khi xảy ra chuyện không hay, Bùi Cảnh Trầm càng tỏ ra ôn nhu, thì trong lòng hắn lại càng mất hứng. Đáng tiếc thật. Vốn dĩ Tiết Như Ngọc đã được đ/ộ/c sủng, lần này e rằng Thục quý nhân sẽ rất lâu nữa mới được triệu hạnh.
Đang mải nghĩ ngợi, Mộ Khuynh Hàn lại dẫn binh sĩ quay trở lại, sai người thu dọn hiện trường. Trước kia ta chưa từng biết, Mộ Khuynh Hàn cũng có thể dùng những thủ đoạn nhỏ như vậy, mà lại còn là để giúp ta.
Xem ra chàng thật sự có quan hệ rất tốt với đại ca. Nếu không, sao lại ra tay giúp ta như thế. Ta lén đưa mắt ra hiệu cho chàng, ý bảo chiếc ghế đã bị động tay chân kia cũng xử lý luôn.
Mộ Khuynh Hàn nhìn ta, khóe môi dường như khẽ cong lên.
Ta cũng mỉm cười đáp lại. Vừa quay đầu, lại bất chợt phát hiện Bùi Cảnh Trầm đang nhìn chằm chằm vào ta, tim ta lập tức trùng xuống. Xong rồi, chẳng lẽ hắn đã biết?
Ta cúi đầu, trong lòng bất an. Bùi Cảnh Trầm từ dưới bàn nắm lấy tay ta, đồng thời tay kia lại nắm lấy tay Tiết Như Ngọc.
“Trẫm và Hoàng hậu từ trước đến nay đều mặc y phục cùng kiểu.”
Miệng thì giải thích, nhưng ánh mắt của Bùi Cảnh Trầm lại hướng về phía Tiết Như Ngọc. Bất chợt, bàn tay ta truyền đến một cơn đau nhói. Hắn siết rất mạnh, đau đến thấu xương, mà ta lại không thể rút ra được.
“Hoàng hậu nương nương sao sắc mặt lại kém thế kia?”
“Tuy nói là mặc cùng kiểu, nhưng bệ hạ trông giống như đang giải thích với Ngưng phi nương nương hơn.”
“E là Hoàng hậu nương nương trong lòng tủi thân đến ch/ế/t mất thôi, ha ha.”
Quả nhiên, có chút võ công trong người cũng chẳng phải chuyện tốt. Những lời thì thầm vụn vặt ấy, ta nghe rõ ràng hơn người thường rất nhiều.
Ngay khi ta đau đến mức nước mắt sắp rơi xuống, Bùi Cảnh Trầm mới buông bớt lực. Thế nhưng hắn vẫn nắm chặt tay trái của ta, không chịu thả ra. Hắn nhất định đã nhìn thấy rồi.
Ta nhanh chóng đưa tay lau khóe mắt, tránh để người khác phát hiện điều bất thường.
“Bệ hạ, thần đã đưa Thục quý nhân hồi cung an toàn.”
Nói cũng lạ, mỗi lần ta lâm vào cảnh khó xử, Mộ Khuynh Hàn lại xuất hiện. Chẳng lẽ kiếp trước ta nợ chàng điều gì, ta tự giễu thầm nghĩ.
“Mộ tướng quân vất vả rồi. Dẫn các tướng sĩ xuống dưới cùng uống rượu đi.”
Bùi Cảnh Trầm đặt tay ta lên mặt bàn, vẫn nắm chặt không buông. Bàn tay hắn ấm áp, còn ta thì lại thấy toàn thân lạnh buốt. Đây là một lời cảnh cáo sao.
“Bệ hạ, thần th/i/ế/p đang mang thai, không thể hầu hạ người. Người hãy đến nghỉ ở chỗ các tỷ muội khác đi, nếu không thần th/i/ế/p sẽ áy náy trong lòng.”
Cuối cùng, Tiết Như Ngọc, người vẫn im lặng từ nãy đến giờ, cũng mở miệng. Ta liếc nhìn xuống phía dưới, đa phần các nữ nhân đều đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch, ánh mắt long lanh như sắp trào ra hoa đào.
“Trẫm đã lâu không đến cung của Hoàng hậu. Đã Ngọc nhi nói vậy, đêm nay liền đến cung của Hoàng hậu đi.”
Phải làm sao đây. Vừa rồi hắn đã phát hiện ra chuyện kia. Lúc này ta chẳng còn lý do gì để tìm cớ thoái thác, chỉ càng châm thêm dầu vào lửa.
Đêm xuống, ta tắm rửa xong, ngồi bên giường. Sau tấm bình phong, tiếng nước ào ào vang lên khiến lòng người không sao bình tĩnh nổi.
Một lúc sau, Bùi Cảnh Trầm khoác áo ngủ bước ra, nước trên tóc còn nhỏ giọt.
“Lại đây.”
Ta chỉ có thể thuận theo ý hắn.
“Đưa tay ra.”
Không biết hắn lấy từ đâu ra một hũ cao thuốc. Mùi hương thoang thoảng, là loại ngưng lộ thượng hạng, chuyên trị bầm tím, giá trị ngàn vàng.