10.“Muội muội, đừng ngồi ngoài thủy đình nữa, coi chừng nhiễm lạnh. Đám muội muội nhà Vương gia đều sang bên kia làm thơ, muội cũng qua tham gia đi.” – Ca ca gọi.
Ta đành lui vào trong sân.
Vài tấm sa mành che tách nam – nữ, bóng dáng mọi người tuy mờ ảo, giọng nói lại nghe rất rõ.
Ta nghe được tiếng rót rượu, tiếng cười đùa phía sau rèm.
Trùng hợp hơn, ta ngồi gần ngay Lý Kỷ Từ, đến mức chỉ cần lắng tai là nghe được vài câu xã giao nhã nhặn của hắn.
Hắn không làm thơ, không bình thơ, chỉ thỉnh thoảng nhấp ngụm rượu.
Tất nhiên, mọi người sẽ chẳng bỏ qua hắn.
Qua mấy lượt rượu, có kẻ mạnh dạn, vừa ngà ngà say liền hỏi to:“Này Triệu huynh, ngươi và Lý đại nhân là chỗ quen, chẳng lẽ hồi nhỏ Lý đại nhân cũng ‘thanh lãnh’ như bây giờ à?”
Lý Kỷ Từ không đáp, để mặc họ trêu ghẹo.
Ta cúi đầu, thầm nghĩ hắn nhìn vẻ nghiêm nghị, hoá ra tính tình cũng không phải quá tệ.
Người bên cạnh cất tiếng khen hắn thuở nhỏ chăm chỉ khắc khổ, ngày học đến khuya, sáng sớm lại dậy sớm nhất lớp.
Có người nói hắn không hiểu phong tình, đỗ đạt xong liền dồn hết tâm trí vào công vụ, không hề vướng chuyện nữ nhân.
Có kẻ kể hắn vốn ít nói, miệng lưỡi vụng về, thành ra trầm lặng.
Qua qua lại lại, do có nữ nhân nghe, nên lời lẽ còn giữ ý.
Sau một lúc, mấy tiểu thư thấm mệt, lần lượt cáo lui.
Ta vẫn cúi đầu ngồi yên, vờ như chưa buồn ngủ, chỉ ngóng chuyện về Lý Kỷ Từ.
Chợt một người đã say khướt, bốc đồng thốt ra:“Các vị không biết đó thôi, chớ thấy Lý đại nhân lúc nào cũng như tảng băng, chứ ngực hắn có vết bớt hình trái đào đấy. Thuở bé bị ta trêu chọc, hắn lén khóc thầm kia mà!”
Vết bớt hình trái đào?
Mấy lời kia làm ta bỗng nhớ tới nhiều điều – những giấc mơ càng lúc càng thân mật, càng rõ nét.
“A?” – Ta vô thức kêu khẽ, buông luôn ly rượu đang cầm.
Đêm tĩnh lặng, đám khách cũng im bặt.
Thành ra âm thanh kinh ngạc của ta vang dội hơn thường.
Người xung quanh tưởng ta bị côn trùng bay vào làm giật mình, chẳng bận tâm mấy.
Nhưng ta không hề hay biết, sau bức rèm, Lý Kỷ Từ ban nãy vẫn thờ ơ ngồi uống, bỗng sững sờ giữa chừng.
Hắn chậm rãi đặt chén rượu xuống, vẻ thản nhiên biến mất, thay vào đó là sự hoang mang.
Hắn sững lại như kẻ lạc thần, nuốt từng ngụm rượu khô khốc, rồi thình lình ngoảnh đầu.
Ngọn gió đêm như cố tình, thổi tung rèm để lộ khuôn mặt ta.
Ánh mắt hắn cực sáng, dễ dàng đọc được nỗi bối rối, sợ hãi và nghi hoặc trên mặt ta.
Mà chỉ trong chớp mắt, hắn đã hiểu lý do khiến ta thốt lên tiếng kinh hô ấy.
“Rầm!”
Rượu trong ly đổ tràn, loang đỏ mặt bàn.
Kẻ say bên cạnh quay ra, mới chòng ghẹo:“Ô kìa, Lý đại nhân vốn tửu lượng cao, sao hôm nay bất cẩn vậy?”
Nhưng khi bắt gặp gương mặt đỏ bừng pha chút thảng thốt của Lý Kỷ Từ, hắn ngậm ngay lời đùa.
Oai nghiêm của “Tu La triều đình” – phán quan Đại Lý Tự – bây giờ gò má lại nhuốm hồng, biểu cảm chấn động như chưa bao giờ bối rối đến vậy.
Ta cũng tình cờ ngẩng đầu, trông thấy đôi má ửng đỏ của hắn.
Khoan đã… Sao hắn lại phản ứng dữ dội như vậy?
Đợi đã, nếu ta chỉ tự mơ thấy Lý Kỷ Từ, cũng không đến mức hình dung tỉ mỉ vết bớt kia chứ?
Điều này thật quá phi lý… hay là…
Ta giật mình, nhìn đăm đăm Lý Kỷ Từ, còn hắn cũng sững sờ nhìn ta. Trong thoáng chốc, cả hai như ánh mắt giao nhau đến hoảng hốt.
Ca ca nhanh trí nhận ra điều bất thường, liền bước tới, lấy áo choàng che cho ta, vội xin lỗi mọi người:“Muội muội say rượu rồi, thứ lỗi cho tại hạ đưa nàng về trước, tiếp đón không chu đáo mong chư vị thứ lỗi!”
Ta bước nặng nề rời khỏi sân.