Mỗi ngày, có vô số bạn trẻ tay cầm điện thoại, vừa dò theo bản đồ vừa rủ nhau tìm đến. Họ đến đây để check-in, chụp ảnh, mua hoa, uống trà.
Tiệm Vãn Thu Hoa Xá của tôi bất ngờ trở thành một địa điểm "hot" mới nổi giữa lòng thành phố.
Tôi bắt đầu bận đến quay cuồng, một mình không sao xoay xở nổi.
Tôi dán thông báo tuyển người ngay trước cổng tiệm, muốn tìm một cô gái có thể phụ giúp mình.
Người đến ứng tuyển rất đông, nhưng có một người khiến tôi hơi bất ngờ.
Đó là Tiểu Lộc – cô gái làm thiết kế trong công ty cải tạo nhà. Cô ấy đã nghỉ việc, từ bỏ công việc thiết kế với mức lương cao, đến tìm tôi, ngỏ ý muốn học cắm hoa.
Cô nói, “Dì Lâm, cháu thấy so với những bản vẽ lạnh lẽo kia thì ở bên hoa cỏ, cây lá, mới thực sự khiến cháu vui vẻ.”
Tôi nhìn vào ánh mắt trong veo và kiên định của cô ấy, như thấy lại chính mình thuở đôi mươi.
Tôi giữ cô ấy ở lại.
Có Tiểu Lộc phụ giúp, tôi nhàn hơn rất nhiều. Cô trẻ trung, năng động, lại rành mạng xã hội, giúp tôi quản lý việc quảng bá và đặt hàng online cho tiệm.
Còn tôi thì có thể tập trung nhiều hơn vào điều mà tôi yêu nhất – sáng tác hoa nghệ thuật.
Ngày nối ngày cứ thế trôi đi, trong hương hoa dịu nhẹ và những lời khen ngợi ấm áp của khách hàng. Bình yên, nhưng đầy đặn.
Tôi gần như đã quên mất Triệu Kiến Quốc, quên cả cái nơi từng gọi là “nhà” năm xưa.
Cho đến một ngày, một vị khách không mời đã phá vỡ sự tĩnh lặng ấy.
Chiều hôm đó, nắng đẹp rải vàng khắp sân. Tôi đang cắt tỉa bụi hoa giấy đang vươn dài quá mức.
Cánh cổng tiệm đột nhiên bị ai đó đẩy mạnh.
Chính là mẹ chồng cũ – bà Trương Quế Phân – bước vào trong như một cơn lốc.
Bà đứng khựng lại, ngơ ngác nhìn khu vườn nay đã thay da đổi thịt, nhìn dòng khách ra vào không dứt, gương mặt tràn đầy kinh ngạc.
“Lâm Vãn Thu! Cô… cô lấy đâu ra cái chỗ này vậy?!”
5.
Giọng bà Trương Quế Phân the thé, chua chát, lập tức thu hút ánh nhìn của toàn bộ khách đang có mặt trong sân.
Tiểu Lộc nhanh chóng bước ra đón tiếp, lễ phép hỏi
“Chào bác, bác cần tìm ai ạ?”
Bà ta gạt phắt Tiểu Lộc sang một bên, hùng hổ tiến thẳng về phía tôi, giơ tay chỉ thẳng vào mặt.
“Giỏi cho cô đấy, Lâm Vãn Thu! Hèn gì cô dám ra đi tay trắng, thì ra là giấu cả cái tổ vàng ở đây cơ à? Nói mau, có phải cô đã sớm gian díu với gã đàn ông nào khác không? Cái chỗ này là hắn mua cho cô đúng không?”
Những lời cay nghiệt khiến người trong sân ai nấy đều tròn mắt kinh ngạc, vài người đã bắt đầu ghé tai nhau bàn tán.
Tôi đặt kéo xuống, lau sạch đôi tay dính phấn hoa, đứng thẳng dậy, điềm tĩnh nhìn bà ta.
“Bác, mong bác nói chuyện cho tử tế. Chỗ này là của con, không liên quan đến ai cả.”
“Của cô? Cô moi đâu ra tiền mà nói là của cô?”
Bà ta trợn mắt, không buông tha.
Đi đi lại lại trong sân như một con sư tử cái rình mồi, tay sờ chỗ nọ, mắt liếc chỗ kia, miệng không ngừng lẩm bẩm.
“Chỗ này, kiểu gì cũng phải mất cả triệu chứ ít gì! Hoa thế này, sân thế này…
Một con đàn bà suốt ba mươi năm chỉ biết nấu cơm rửa bát, lấy đâu ra tiền?
Không ăn trộm tiền nhà thì là gì?!”
Bất chợt bà ta đập tay lên đùi cái đét, như nhớ ra gì đó.
“Tôi biết rồi! Chính cô ăn trộm hai trăm ngàn tiền mặt của Kiến Quốc chứ còn ai vào đây nữa! Đúng là đồ ăn cắp!”
Câu đó vừa buông ra, không khí trong sân lập tức chùng xuống.
Ánh mắt mọi người giờ đã không còn là hiếu kỳ, mà chuyển thành dè bỉu và soi xét.
Tiểu Lộc tức đến trắng bệch mặt, lập tức bước ra chắn trước mặt tôi.
“Bác thôi đi! Đừng có ở đây nói năng hàm hồ nữa!
Tụi cháu biết rõ chị Lâm là người thế nào.
Bác còn tiếp tục vu khống, cháu sẽ gọi công an ngay bây giờ!”
“Gọi đi! Tưởng tôi sợ chắc?”
Bà ta chống nạnh, ngẩng cao đầu, giọng gào càng lúc càng lớn.