17.
Về đến nhà, tôi cứ nghĩ mình đã tỏ ra bình thường.
Khi đang kể truyện cổ tích cho Bảo Bảo nghe trước khi ngủ, thằng bé bỗng nhỏ giọng nói:
“Mami, mẹ đã lơ đãng năm lần rồi đó. Con đếm mà.”
Tôi không giấu nổi cảm giác áy náy.Đang định lên tiếng giải thích thì...
Bảo Bảo lại ngoan ngoãn mở lời trước:
“Mami muốn biết chú kia đã nói gì với con đúng không? Con sẽ kể, nhưng mẹ không được buồn đâu nhé?”
Thì ra thằng bé sợ tôi buồn nên mới giấu?Không lẽ… Phong Mân thật sự định giành con? Bảo Bảo cũng nhận anh ta là ba?
Tôi hồi hộp đến mức tim đập loạn cả lên.
Ngay lúc đó, giọng nói mềm mại của con vang lên trong không gian tĩnh lặng:
“Chú ấy hỏi con… có muốn một người bố đẹp trai như chú làm ba dượng không. Chú còn nói… Mami nuôi con một mình sẽ rất vất vả.”
Tôi sững người.
Ba dượng?!Phong Mân, trong đầu anh đang nghĩ cái gì vậy trời?
Tôi còn đang nghiến răng tức giận, thì Bảo Bảo bất ngờ ôm lấy tôi, khẽ hỏi một câu:
“Mami, nuôi con thật sự… mệt lắm hả?”
Chỉ một câu, như đâm thẳng vào trái tim tôi.
Tất cả sự giận dữ trong lòng phút chốc mềm nhũn như nước.
“Sao lại mệt được chứ. Có được con, Mami thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời. Con là thiên thần nhỏ của mẹ.”
Dù năm xưa chia tay với Phong Mân, nhưng tôi chưa từng có ý định bỏ đứa bé này.Bởi vì tôi… thật lòng yêu trẻ con.
Đợi đến khi Bảo Bảo ngủ say, tôi bước ra ngoài, ngồi trên chiếc ghế mây đặt trước cửa biệt thự của Phong Mân.
Hôm nay… tôi nhất định phải dạy cho anh ta một bài học.
Kim đồng hồ đã gần điểm một giờ sáng.Chiếc siêu xe quen thuộc cuối cùng cũng chậm rãi đỗ lại trước cửa.
Tôi còn chưa kịp đứng dậy, đã nghe thấy giọng của Tiêu Chu Chu vang lên phía sau:“Anh Mân, anh chờ em với!”
Phong Mân bước xuống xe, cả người nồng nặc mùi rượu, trông có vẻ đã say đến không chịu nổi.
Tiêu Chu Chu lập tức chạy đến đỡ anh.
Nhưng — bất ngờ bị anh đẩy mạnh ra.
“Đừng chạm vào tôi. Ngoài Du Du ra, ai cũng không được đụng vào.”
Tôi nghe câu đó, trong lòng càng thêm rối bời.
Phong Mân… anh đang lừa ai vậy?
Ngày đó, ở ngay trước cổng công ty,rõ ràng chính mắt tôi nhìn thấy anh đứng yên để Tiêu Chu Chu ôm lấy.
18.
Khoảnh khắc tôi bước ra từ trong bóng tối, Tiêu Chu Chu suýt hét toáng lên vì giật mình.
Đến khi nhận ra là tôi, ánh mắt cô ta lập tức bốc lửa.
“Khúc Tiểu Du, sao cô còn ở đây? Giờ này rồi, bảo vệ còn không đuổi cô đi, bọn họ ăn lương để làm gì vậy?!”
Phong Mân khi ấy vẫn còn hơi ngơ ngác vì men rượu, nhưng nghe thấy tiếng liền ngẩng đầu lên.
Đôi mắt dài và sâu ấy khẽ nheo lại, nhìn tôi chằm chằm như muốn xác nhận điều gì.
Và rồi — anh bất ngờ mở to mắt, lao thẳng về phía tôi.
Trong nháy mắt, tôi bị anh ôm trọn vào lòng.
Mùi hương lạnh nhè nhẹ pha lẫn vị rượu còn vương trên người anh khiến tôi bất giác cau mày.
Nhưng anh đã vùi đầu vào vai tôi, giọng nghẹn ngào, khàn khàn:
“Du Du... em thật tàn nhẫn.”
Tôi chưa kịp phản ứng, Tiêu Chu Chu đã lao lên kéo anh ra, không quên lên giọng nhắc nhở:
“Anh Mân, anh quên Khúc Tiểu Du từng đối xử với anh thế nào rồi à? Cô ta căn bản không hề yêu anh, cô ta chỉ nhắm vào tiền của anh thôi!”
Lời nói như một mũi kim độc châm vào giữa đêm lạnh.
Phong Mân dường như khựng lại.
Ánh mắt anh dao động, như thể… thật sự bị lung lay bởi câu nói ấy.
Anh buông tôi ra, thân người hơi loạng choạng nhưng vẫn cố gắng nhìn rõ mặt tôi.
Khi chắc chắn trước mắt là Khúc Tiểu Du, anh đột nhiên nắm lấy tay tôi, kéo tôi vào biệt thự.
Lúc chuẩn bị đóng cửa, thấy Tiêu Chu Chu cũng bước vào, anh lập tức đưa tay đẩy mạnh cô ra ngoài.
“Em vào làm gì? Anh nói rồi mà, Du Du không thích anh quá thân thiết với người khác. Nhỡ cô ấy hiểu lầm thì sao? Chu Chu, em về đi.”
Anh không do dự, đóng cửa lại cái rầm ngay trước mặt cô ta.
Sau đó, vô cùng vui vẻ kéo tôi đi khắp biệt thự.
“Anh giàu rồi, Du Du. Em xem này, căn biệt thự này anh mua năm mươi tỷ. Đây là gốm Đường, kia là sứ Tống, còn cái ly thủy tinh khảm vàng kia là đồ cổ. À còn nữa, món này mới quý nè…”
Giọng anh vừa khoe khoang, vừa hớn hở như một đứa trẻ.
“Anh còn nhớ cây trâm ngọc khắc hoa tử yên em từng nhắc tới không? Anh đã đấu giá được nó ở nước ngoài!”
Tôi để mặc anh kéo tay mình đi lên lầu, cho đến khi bị anh ấn ngồi xuống mép giường.
Phong Mân quỳ xuống trước mặt tôi, hai mắt sáng rực, đặt vào tay tôi một chiếc hộp.
“Du Du, mở ra xem đi. Em có thích không?”
Tôi ngây người nhìn anh.
Bên trong là cây trâm tử yên hoa bằng ngọc, đúng kiểu năm xưa tôi từng vô thức nói thích, chỉ nói chơi thôi, vậy mà…
Anh vẫn nhớ.
Tôi không thấy xúc động vì nó đắt bao nhiêu.Mà vì cái cách anh âm thầm ghi nhớ lời nói hờ hững của tôi,suốt ngần ấy năm.
Anh… vẫn như trước kia.
Chỉ cần là điều tôi từng nói, dù chỉ một lần thoáng qua, anh đều sẽ nhớ kỹ.
Tôi khẽ đưa tay lên, chạm vào gương mặt của Phong Mân.
Năm năm qua đi, thời gian khiến anh trưởng thành hơn rất nhiều.
Nhưng vào những lúc như thế này, anh vẫn giống hệt chàng trai ngốc nghếch năm nào — ngốc đến mức tin rằng chỉ cần một cây trâm cài tóc là đủ để quay lại quá khứ.
Tôi thật sự… đã muốn đưa tay nhận lấy cây trâm hoa tử yên ấy.
Thế nhưng tôi không thể quên rằng — Phong Mân đã không còn là của tôi nữa.
Tôi khẽ hỏi, giọng rất nhẹ, nhưng từng chữ đều rơi xuống như tảng đá trong lòng:
“Anh có biết… thích hay không thích, giờ còn quan trọng nữa sao?”
Bầu không khí trong phòng lập tức như bị đóng băng.
Phong Mân cúi đầu, đôi mắt cụp xuống, để lộ hàng mi đổ bóng dưới ánh đèn.
Tôi không nhìn rõ vẻ mặt anh, nhưng lại có thể cảm nhận được nỗi chênh vênh mơ hồ đang bao lấy anh.
19.
Tôi cảm thấy mình không thể ở lại thêm phút nào nữa.
Tôi không biết liệu mình có mềm lòng trong khoảnh khắc yếu đuối này không…Nhưng tôi biết một điều rất rõ —phản bội, một khi đã có lần đầu, thì sẽ có lần thứ hai, thứ ba, vô tận…