“Lôi ra chôn tử tế đi cho đỡ tanh.”
“Xong, gọi thầy tụng kinh đi.”
Tôi chậm rãi lướt qua từng bình luận.
Cũng có vài tài khoản “thích cãi”, nhưng chẳng cần tôi ra tay — cư dân mạng đã thay tôi dạy cho họ một trận ra trò.
Tôi thở dài.
Thật lòng, tôi vốn không muốn làm lớn chuyện đến mức này.
Nhưng — người hiền thì bị ức hiếp, ngựa hiền thì bị cưỡi đầu.
Khi người ta đã giẫm thẳng lên mặt mình, thì không thể không phản kháng được nữa.
06
Tỉnh dậy đã hơn 10 giờ sáng, mấy hôm rồi tôi mới ngủ được một giấc ra hồn.
Tôi liếc nhìn đồng hồ, chờ Trần Huy mang xe trả lại, từ đó coi như cắt đứt hoàn toàn với anh ta.
Nhưng tôi chờ từ 10 giờ sáng đến tận 10 giờ tối — vẫn không thấy động tĩnh gì.
Tôi biết ngay, nhà họ sẽ không dễ dàng trả xe như vậy.
Chắc nghĩ tôi cùng lắm chỉ chửi vài câu cho hả giận, chứ chẳng dám làm gì thật.
Nếu đã vậy… thì đừng trách tôi không khách sáo.
Sáng sớm hôm sau, tôi rủ bạn thân đi cùng, hai đứa trực tiếp đến nhà Trần Huy.
Tôi sống ở trung tâm thành phố, nhà Trần Huy ở tận ngoại ô, lái xe mất khoảng 40-50 phút.
Vừa đến dưới nhà, tôi đã thấy chiếc BMW của mình đỗ chình ình bên lề đường.
Trên xe còn bị Trần Huy dán sticker các kiểu, như thể đó là xe của anh ta.
Anh ta thật sự nghĩ mình sở hữu nó rồi à?
Tôi không thèm lên nhà. Đứng dưới lầu, tôi hét lớn:
“Trần Huy! Ra đây ngay! Không phải anh thích bám lấy tôi sao? Hôm nay tôi tới rồi, trả xe cho tôi!”
Bên trong im lặng mấy giây, rồi giọng chua ngoa chói tai của mẹ Trần Huy vang lên.
Bà ta rầm rầm chạy xuống lầu, vừa chạy vừa gào:
“Con tiện nhân! Mày còn dám đến tận nhà tao? Mày chán sống rồi à?!”
Cái giọng quen thuộc ấy, vừa chua vừa nhức óc.
Hàng xóm nhà Trần Huy ai nấy đều thò đầu ra cửa sổ hóng hớt, ánh mắt chẳng khác gì xem kịch, còn cười cợt không giấu nổi.
Một bà cô trung niên tay cầm cái xẻng, hào hứng nói:
“Ối dào, mọi người nhìn xem, chẳng phải con dâu nhà họ Trần đấy à? Mới cưới mấy hôm đã cãi nhau với mẹ chồng rồi?”
Một bà cụ khác thần bí chen vào:
“Chưa cưới đâu! Mấy hôm trước tôi còn nghe bà Trần kể, con bé này huỷ hôn rồi phá thai nữa cơ!”
“Ui giời, vậy thì chẳng phải dạng vừa đâu nhỉ?”
“Phải rồi,” bà cụ cười khanh khách, “bà Trần thì ai chẳng biết, có chiêu hành hạ con dâu thì đỉnh miễn bàn!”
…
Nghe đám hàng xóm nói chuyện rôm rả, tôi biết ngay bà Trần trước giờ đã không ít lần nói xấu tôi khắp xóm.
Không phải bà ta giỏi nói miệng à?
Hôm nay tôi để bà ta mở mắt luôn.
Tôi hắng giọng rồi lớn tiếng nói rõ ràng:
“Bà con hàng xóm nghe giùm tôi một câu công đạo! Hôm nay tôi đến đây không phải để gây sự, mà chỉ để lấy lại xe của mình.
Chiếc BMW này nhà tôi mua, giá hơn 500.000 tệ, vậy mà Trần Huy cứ giữ rịt không trả. Cướp xe con gái mà coi được à?”
Một cô bác trên lầu hỏi vọng xuống:
“Con gái, sao không cưới nữa vậy?”
Tôi điềm đạm đáp:
“Hôm cưới, mẹ Trần Huy bắt tôi trả lại sính lễ 88.000 tệ, nếu không sẽ không tới rước dâu.
Chưa hết, bà ta còn muốn nhà tôi chuyển nhượng một căn nhà cho em trai Trần Huy làm của hồi môn.
Nhưng nhà tôi không phải nhà từ thiện, đành phải huỷ cưới.”
Vừa dứt lời, cả khu nhà đồng loạt hít vào một hơi lạnh.
Bà cô cầm xẻng khi nãy lập tức chen vào, giọng đầy khinh bỉ:
“Trời ơi, mở mang tầm mắt luôn! Chưa từng thấy con dâu mà còn phải lo nhà cưới cho em chồng!
Thế này không phải làm chị dâu, mà là làm mẹ luôn rồi còn gì!”
Cả đám người cười ầm lên.
Mẹ Trần Huy tức tím mặt, nhe răng gào lên:
“Bà nói cái gì đấy hả?! Bà cười cái con khỉ gì?! Cái loại đàn bà rách nát như bà thì biết cái gì mà xen vào chuyện nhà tôi?!”
Tôi không buồn để ý đến bà ta nữa, quay sang nhìn Trần Huy lúc này đã theo mẹ xuống, hỏi dứt khoát:
“Trần Huy, tôi hỏi anh lần cuối — xe của tôi, anh trả hay không?”
Trần Huy nghẹn lời không thốt được câu nào.
Mẹ anh ta thì không chậm chút nào, lập tức quát lên:
“Trả xe? Trả xe cái gì? Xe đó giờ là của nhà tôi rồi!”
“Cô dám phá thai khi chưa hỏi qua chúng tôi! Đó là cháu đích tôn nhà này!
Xe đó coi như bù vào tổn thất tinh thần của thằng Huy! Cô cút về đi là vừa!”
Bà cô cầm xẻng lại mỉa mai tiếp:
“Lần đầu tiên tôi thấy đàn ông đi đòi tiền tổn thất tinh thần từ phụ nữ!
Thế này thì cẩn thận các bà có con gái nhà mình phải nhìn kỹ vào, chứ dính phải loại đàn ông như thế thì chỉ có khổ!”
…
Tôi không buồn đôi co nữa.
Đến nước này, thái độ của nhà họ Trần quá rõ ràng rồi.
Tôi móc điện thoại ra, gọi thẳng 110.
Tôi trình bày sơ lược với cảnh sát về vụ việc.
Mẹ Trần Huy vẫn chưa chịu thôi, trợn mắt hét lên:
“Gọi công an?! Cô còn dám báo công an à? Để xem cảnh sát có thèm quan tâm đến mấy chuyện nhảm nhí này không!”
Tôi gật đầu:
“Vậy thì chờ xem cảnh sát có lo hay không.”
Chưa đầy mười phút sau, một chiếc xe cảnh sát từ cổng khu nhà chạy vào, dừng ngay dưới toà.
Từ trên xe bước xuống hai cảnh sát — một nam một nữ.
“Xin chào, là cô gọi báo cảnh sát sao?”
Nữ cảnh sát đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi hỏi tôi.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, mẹ Trần Huy đã nhanh miệng chơi chiêu “vừa ăn cướp vừa la làng”:
“Cảnh sát à, các anh các chị phải làm chủ cho bà già này với!
Nhà họ Trần chúng tôi vất vả chuẩn bị đám cưới, vậy mà con dâu nói hủy là hủy, còn phá cả cái thai — làm thế có để cho người ta sống không nữa!”
Trần Huy cũng chen ra, chỉ tay về phía tôi:
“Cảnh sát, chỉ vì chút chuyện gia đình, cô ta lên mạng bôi nhọ tôi khắp nơi, khiến tôi mất cả việc! Đây là vu khống, các người nên bắt cô ta mới đúng!”
Hai cảnh sát nghe xong đều khẽ nhíu mày, sau đó nhìn tôi:
“Rốt cuộc ai là người báo án?”
Tôi bình tĩnh kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối, không hề lấp liếm.
Sau đó tôi đưa ra hóa đơn mua xe và giấy đăng ký xe.
“Tôi cho rằng họ đã có hành vi cố ý chiếm đoạt tài sản người khác, tôi nhiều lần đòi lại xe nhưng không được, nên buộc phải báo cảnh sát nhờ giúp đỡ.
Thật ngại vì đã làm phiền đến các anh chị.”
Nữ cảnh sát nghe xong, ánh mắt cũng hiện rõ chút đồng cảm.
“Không phiền đâu, đây là việc chúng tôi nên làm.”
Sau đó, cô quay đầu lại, nhẹ giọng nói với mẹ Trần Huy:
“Cô ơi, cô xem, cô gái này đã đưa ra hóa đơn mua xe và giấy tờ chính chủ rồi, xe này đúng là tài sản thuộc về cô ấy.”