6.Ta bịa bừa một lý do: “Y phục ám mùi rượu, thiếp đã thay bộ khác.”Rồi khéo léo tháo vòng tay xuống, giả bộ kinh ngạc: “Vòng tay của thiếp mất rồi, e là để quên ở Đông cung.”
Lục Tùy thản nhiên nói: “Vẫn cái tính hấp tấp, lát nữa bản vương sẽ sai người đi tìm.”
“Người hầu tìm không kỹ đâu, vừa hay vương gia phải vào triều, thiếp cùng đi để tiện tìm luôn.”Hắn ta dùng ánh mắt thâm sâu nhìn ta chằm chằm.
Trong lòng ta thấp thỏm không yên.Cuối cùng hắn ta vẫn nói: “Đi thôi.”
Ta gửi thiệp xin vào Đông cung, chẳng bao lâu liền có thị vệ vội vã dẫn ta vào điện.Nghe nói Cố Húc Bạch chưa trở về, đúng ý ta mong.Ta vào tịnh phòng tìm khắp nơi nhưng không thấy.
“Ngươi tìm gì?”Giọng nói lạnh lùng của Cố Húc Bạch vang lên trên đỉnh đầu.Ta sợ đến hồn vía bay mất.
Ta quay người, ép mình bình tĩnh nhìn thẳng hắn: “Bái kiến điện hạ, thần thiếp đánh rơi một chiếc vòng tay.”
Ánh mắt đen nhánh của hắn chăm chú nhìn ta.“Chỉ là đánh rơi vòng tay thôi sao?”
Hắn ung dung rút từ trong tay áo ra một vật.Trong lòng bàn tay rộng lớn ấy, chính là chiếc áo lót mất tích từ tối qua!
Khóe môi hắn khẽ nhếch: “Thẩm Tử Yên, ta là ta say, chứ không phải chết.”
Mồ hôi lạnh túa ra, ta “phịch” một tiếng quỳ xuống.“Chuyện tối qua là lỗi của thần nữ, tất cả chỉ là hiểu lầm.”
Hắn đứng dậy bước tới, đưa tay đỡ ta lên.Khoảng cách quá gần, ta gần như có thể thấy dấu vết hôn đỏ hồng nơi cổ hắn.Hắn siết chặt cổ tay ta, cúi đầu nói bên tai:
“Chưa bàn đến tối qua.”“Thẩm Tử Yên, nàng sẽ rời khỏi Nhiếp Chính Vương chứ?”
Ta ngẩn ra, đây là lúc để nói chuyện này sao?“Điện hạ, đó là chuyện của thần thiếp, xin hãy buông tay.”
Hắn cố chấp giữ chặt, ánh mắt như muốn nhìn thấu cả tâm can ta.“Trả lời.”
Ta muốn rút tay lại nhưng không sao nhúc nhích được.“Ta…”
Bên ngoài chợt vang tiếng thông báo: “Điện hạ, Nhiếp Chính Vương cầu kiến.”
Tiếng bước chân vội vã truyền tới, Lục Tùy thẳng bước vào…
7.Lục Tùy mở miệng thẳng thắn: “Điện hạ, thần thê vào Đông cung tìm vòng tay, nhưng mãi chưa về, không rõ nàng ở đâu.”
Cố Húc Bạch tựa đầu vào tay, giọng nhàn nhạt: “Thẩm phu nhân đã về rồi.”
Khi ấy, ta đang ngồi thu mình dưới bàn án của Thái tử.Mặt ta chạm vào vạt trường bào của hắn, không dám phát ra một tiếng động.
Lục Tùy vẫn không rời đi.“Thần có một thỉnh cầu, thần và quận chúa quen biết từ nhỏ, xin cưới quận chúa làm chính thê, để Thẩm Tử Yên làm thiếp.”
Toàn thân ta cứng đờ.Giọng Cố Húc Bạch trầm xuống: “Từ chính xuống thiếp, ngươi định biến Thẩm Tử Yên thành trò cười của cả kinh thành sao?”“Nàng và ngươi là vợ chồng ba năm, ngươi lại dễ dàng bỏ rơi nàng như vậy?”
Lục Tùy nói nhẹ tênh: “Tử Yên thân phận thấp kém, bản vương giữ nàng làm thiếp cũng không uổng đãi.”
Toàn thân ta lạnh ngắt.Cố Húc Bạch không đáp, ta không nhịn được bấu mạnh vào đùi hắn, dùng khẩu hình bảo hắn đừng đồng ý.
Hắn khẽ hít một tiếng.Lục Tùy cảnh giác, bước đến gần bàn án: “Điện hạ, dưới bàn có thứ gì đó.”
Hắn sắp vòng qua thì Cố Húc Bạch giơ tay chặn lại: “Không sao, là con mèo hoang của ta.”
Lục Tùy vẫn nghi ngờ: “Điện hạ từ bao giờ nuôi…”
“Lục Tùy.” Cố Húc Bạch cắt ngang, giọng nghiêm lạnh: “Chuyện của ngươi và quận chúa, ta đồng ý.”
Đợi thư phòng yên tĩnh trở lại, ta mới bò ra từ dưới bàn.Ngồi lâu quá khiến chân tê dại, ta loạng choạng suýt ngã, được hắn đỡ lấy.
Ta khó hiểu: “Sao điện hạ lại đồng ý với hắn?”