1
"Chị Diệp, chồng chị – Cố Minh Thần – vừa bị nhồi máu cơ tim, cấp cứu không hiệu quả, phiền chị lập tức đến bệnh viện làm thủ tục t/ử von/g."
Khi lại lần nữa nhận được cuộc gọi này, tôi như rơi vào trạng thái mơ hồ.
Tôi không phải đã chế/t rồi sao?
Ngẩng lên nhìn lịch — mùng Một Tết, năm 2025.
Tôi bật cười.
Vẫn giống kiếp trước, tôi lập tức chạy nhanh đến bệnh viện.
Còn chưa kịp nhìn thấy "xác" Cố Minh Thần, đã nghe thấy tiếng chửi chói tai của Lý Thúy Nga vang lên trước mặt.
"Diệp Vy Vy, đồ sao chổi! Đồ khắc chồng! Đồ đê tiện!"
"Con trai tôi đang yên lành, là bị cô hại chế/t!"
"Con gà mái không biết đẻ, chỉ biết ăn! Ngày Tết mà cứ đòi uống nước dừa tươi! Thèm uống hả, để tôi cho cô uống cho đã!"
Bà ta nhào tới, mặt mũi dữ tợn như ác quỷ, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Trên tay cầm chai nước, xông thẳng vào người tôi.
Kiếp trước, tôi thật sự tin là do mình hại chế/t anh ta, áy náy và đau khổ, quỳ gối mặc bà ta vừa tát vừa đổ nước vào miệng.
Mười cái tát nặng nề khiến đầu tôi choáng váng, rồi ngất lịm.
Tôi ngủ li bì suốt một ngày một đêm, tỉnh dậy thì chỉ còn lại hũ tro cốt và đám chủ nợ mặt mày hầm hầm.
Giờ nghĩ lại, lắm điểm đáng ngờ.
Dù Lý Thúy Nga có mạnh tay đến đâu, tôi cũng không thể yếu đến mức chỉ mười cái tát đã ngất, rồi ngủ sâu như chế/t lâu đến vậy.
Thấy bà ta lại định giở trò đổ nước, tôi bỗng bừng tỉnh — chắc chắn có gì đó trong chai nước.
Tôi nhanh tay giật lấy chai nước, đập mạnh xuống đất, nước bắn tung tóe.
"Mẹ à, Minh Thần đã mất rồi, con còn lòng dạ nào mà uống nước nữa chứ!"
Tôi gào lên đau đớn, còn bi thương hơn cả bà ta.
Lý Thúy Nga đứng khựng lại, không ngờ tôi lại dám phản kháng.
Tôi nhân cơ hội đẩy bà ta ra, lao đến bên Cố Minh Thần.
Áp tai vào ngực anh ta, tôi nghe rõ tiếng tim đập mạnh mẽ.
Vén tấm khăn trắng lên, là gương mặt mà dù có hóa thành tro tôi vẫn nhận ra được.
Nhớ lại kiếp trước, chỉ vì một câu nói bâng quơ rằng muốn uống nước dừa, anh ta liền chạy ra ngoài mua ngay.
Tôi từng cảm động vì nghĩ mình lấy được người chồng chiều vợ hết mực,
nào ngờ — tất cả chỉ là một phần trong kế hoạch giả chế/t của anh ta.
Mục đích là khiến tôi vì áy náy mà chủ động gánh khoản nợ khổng lồ thay anh ta.
Tôi mất mười lăm năm mới trả hết, tưởng như được tự do…
vậy mà cuối cùng vẫn bị anh ta tức chế/t.
Nghĩ đến chuỗi bi kịch kiếp trước, oán hận cuồn cuộn dâng lên đỉnh đầu.
Tôi giơ tay tát liên tiếp lên mặt anh ta, mỗi cái đều dốc toàn bộ sức lực.
Tôi vừa đánh vừa gào khóc:
"Minh Thần! Anh tỉnh lại đi! Anh không thể bỏ em lại một mình mà chế/t như vậy!
Anh từng nói sẽ cho em hạnh phúc cơ mà! Anh nói rồi mà!"
Tiếng khóc của tôi thảm thiết đến xé ruột xé gan.
"Chúng ta còn chưa có con, anh chế/t đi thì nhà họ Cố tuyệt hậu luôn đấy biết không!"
Cố Minh Thần, giả chế/t vui lắm phải không?
Vậy kiếp này, tôi sẽ khiến anh chế/t thật, chế/t đến không thể xoay người.
Tôi còn sẽ mời pháp sư đến làm lễ, cho anh đầu thai làm súc sinh, vĩnh viễn không được làm người nữa!
2
Thấy tôi tát con trai, Lý Thúy Nga như bị giẫm trúng đuôi, gào lên điên cuồng:
"Con đĩ nhỏ! Mày dám đánh con tao! Còn dám nguyền nó tuyệt hậu! Tao đánh chế/t mày đồ sao chổi!"
Bà ta vung tay lao đến, mặt mày vặn vẹo như dã thú.
Tôi đã có chuẩn bị, nhanh chóng né sang một bên.
Bà ta nhào hụt, đập thẳng vào cái bàn gần đó.
Trên bàn còn đặt một bình nước sôi chưa đậy nắp, cả bình nước đổ ập lên người bà ta.
"Aaaaa—!!!"
Tiếng gào như bị chọc tiết lập tức vang vọng khắp phòng bệnh.
Trong lòng tôi bỗng thấy thật sảng khoái.
Kiếp trước bà ta ép tôi uống chất lạ,
kiếp này — để bà ta nếm thử nước sôi thế nào!
Bà ta lăn lộn dưới đất, vừa đau đớn vừa rủa xả:
"Đồ đĩ! Mày cố ý! Mày sẽ không được chế/t tử tế đâu! Đồ trời đánh!"
Bà ta càng chửi, tôi lại càng mỉm cười ân cần.