10
Tôi mang theo giấy chứng tử của Cố Minh Thần, chứng minh thư, sổ hộ khẩu, giấy đăng ký kết hôn và tất cả giấy tờ liên quan, đến ngân hàng.
Tôi muốn điều tra toàn bộ tài sản đứng tên hắn.
Kết quả tra ra khiến tôi lạnh cả sống lưng.
Công ty rõ ràng có lời, vậy mà hắn cứ nói thua lỗ, bắt tôi liên tục dùng của hồi môn để bù lỗ.
Hắn lừa tôi thê thảm!
Hắn đã sớm chuyển hết tài sản chung của hai vợ chồng ra nước ngoài và lập công ty ở đó.
Tất cả đều nằm trong kế hoạch từ lâu!
Tồi tệ hơn — hắn vay tiền nặng lãi bằng… giấy tờ tùy thân của tôi.
Vay 5 triệu, toàn bộ đổ vào người Vương Tâm Tâm.
5 triệu cộng dồn lãi thành 10 triệu — chính là khoản nợ từng đè nát tôi kiếp trước.
Nhưng giờ hắn đã chết, còn chỉ định tôi là người thừa kế duy nhất.
Vậy thì tôi có quyền xử lý toàn bộ tài sản đứng tên hắn.
Tôi đem bán toàn bộ tài sản của hắn với giá 20 triệu.
Tôi phải lấy lại tất cả những gì thuộc về mình!
Tôi lấy 5 triệu trả cho bọn cho vay nặng lãi.
Chúng vẫn mặt dày đe dọa:
“Trả một nửa không đủ! Trả hết hoặc bọn tao chặt chân mày, bán mày sang Đông Nam Á!”
Hay lắm. Chỉ vì câu nói đó…
Tôi không ngại báo cảnh sát thêm một lần nữa.
11
Hãy để pháp luật trừng trị những kẻ ác!
Cảnh sát lần này hành động rất nhanh gọn.
Đám người khốn nạn ấy bị bắt trọn ổ chỉ trong một lần.
Đúng là hả giận biết bao!
Tiếp đó, tôi đến tòa án.
Tôi kiện Lý Thúy Nga và Vương Tâm Tâm tội cố ý mưu sát Cố Minh Thần.
Tôi muốn bọn họ phải trả giá đắt!
Về bằng chứng á?
Vương Tâm Tâm có bút ghi âm, lẽ nào tôi lại không có?
Ngoài đoạn ghi âm, tôi còn xin được đoạn camera giám sát tại nhà hỏa táng – đoạn quay lại cảnh hai mụ đàn bà đó cắn xé nhau.
Nhân viên ở đó rất đồng cảm với hoàn cảnh tôi bị chồng phản bội, không chút do dự giao đoạn ghi hình cho tôi.
Có bằng chứng xác thực, Vương Tâm Tâm nhanh chóng bị bắt về quy án.
Lý Thúy Nga với đầy thương tích cũng bị đưa thẳng vào trại giam.
Tôi bỏ tiền thuê luật sư giỏi nhất thành phố.
Tôi muốn bọn họ nhận đủ mọi hình phạt thích đáng!
Cuối cùng, Vương Tâm Tâm và Lý Thúy Nga bị tuyên án “gây ra cái chết ngoài ý muốn”.
Tuy mức độ không nặng, nhưng vẫn phải chịu ba năm tù giam.
Tại tòa, hai người khóc lóc sụp đổ, quay sang đổ lỗi cho nhau.
Tôi đứng xem mà trong lòng hả hê vô cùng.
Đây chính là báo ứng!
Mà báo ứng này – mới chỉ là bắt đầu thôi!
12
Trong suốt thời gian tôi bận xử lý mọi chuyện, linh hồn Cố Minh Thần cứ vất vưởng quanh tôi, như con ruồi chết dí không đuổi được.
Hắn nhìn tôi bán sạch tài sản của hắn, tức đến mức gào lên:
“Tôi nguyền rủa cô ngày đêm gặp ác mộng, sống không yên ổn!”
Nực cười.
Khi đẩy tôi gánh nợ, bị mẹ chồng đánh đập, bị xã hội đen rượt đòi nợ, hắn đâu có nghĩ sẽ có ngày hôm nay?
Thấy mẹ và bạch nguyệt quang bị kết án, gào khóc tuyệt vọng, hắn cũng vừa gào vừa chỉ trích tôi:
“Nếu cô không buông tha, tôi sẽ ám cô cả đời!”
Tôi chẳng thèm để tâm.
Lời nguyền của hắn với tôi chẳng khác nào tiếng muỗi vo ve – nhạt nhẽo và phiền phức.
Tôi bán căn nhà cũ, dọn vào biệt thự cao cấp.
Đèn chùm pha lê sáng rực, ngoài cửa sổ là biển xanh trời biếc.
Tôi thuê mấy người giúp việc, ban ngày đi shopping, tối rủ mẫu nam đến chơi.
Cuộc sống giàu có nhàn nhã, vui không kể xiết.
Nhưng Cố Minh Thần đúng là lắm mồm.
Đã đến lúc cho hắn biến đi rồi.
“Diệp Vy Vy! Cô dựa vào đâu mà dùng tiền của tôi để nuôi trai trẻ? Tôi không cho phép!”
“Tôi ra lệnh cho cô dùng tiền mua chuộc người quen để thả mẹ tôi và Tâm Tâm ra ngoài! Họ yếu đuối như vậy, không chịu nổi cực khổ trong tù đâu!”
Giọng hắn the thé, đầy uất ức và tức tối.
“Không đời nào.” – Tôi lạnh nhạt đáp, mắt còn chẳng buồn ngước.
Rượu đỏ sóng sánh trong ly thủy tinh, tỏa ra hương thơm quyến rũ.
“…Cô… Cô nghe thấy tôi nói sao?”
Cố Minh Thần ngớ ra. Hồn ma hắn run rẩy, không dám tin vào điều mình vừa nghe.
Tôi nhấp một ngụm rượu, cười nhạt, giọng khinh thường: