06
Một tuần sau, em trai dẫn Trần Yên tới nhà tôi.
“Chị, Trần Yên biết em đã nói linh tinh, mắng em một trận. Em biết mình sai rồi. Chị là người em yêu thương nhất, tha thứ cho em được không?”
Tôi nhíu mày nhìn hai người họ, trong lòng dấy lên cảm giác cảnh giác.
Chó hoang chúc Tết gà, chắc chắn chẳng có ý tốt.
Thấy tôi không đáp, Trần Yên khẽ huých vào hông nó.
Nó ho khan một tiếng, cười gượng:
“Chị, cháu trai chị sắp ba tháng rồi, bọn em đặc biệt đến để chị nhìn một chút.”
Hai người liếc nhau, Trần Yên nắm tay tôi đặt lên bụng cô ta:
“Chị, nể tình đứa nhỏ này, tha cho em nhé.”
Tôi cười nhạt trong lòng — chiêu bài cảm tình, diễn khá lắm.
Nếu cô ta đã chịu cúi đầu đến mức này, chắc là bên nhà họ đang có chuyện.
Trước đó, tôi đã cho người điều tra.
Hóa ra anh trai của Trần Yên bị quay clip khi dính bẫy “mỹ nhân kế”, bị tống tiền 300 nghìn tệ.
Nếu không trả, video sẽ bị gửi cho lãnh đạo — mà hắn ta đang cạnh tranh chức giám đốc, không thể để xảy ra sơ suất.
Nhà họ không có tiền, nên định moi từ em trai tôi.
Nhưng lần này, họ đòi hẳn 880 nghìn — quá tham lam.
Nếu Trần Yên thật lòng với em tôi, tôi còn chẳng tiếc.
Nhưng theo kết quả điều tra, cô ta đang qua lại với một nam idol hạng mười tám, đứa con trong bụng là của ai còn chưa chắc, vậy mà thằng em tôi vẫn ngây ngô vui mừng.
Ngay sau đó, mẹ tôi cũng đến, lấy cớ chăm con dâu nghén nặng, nói chỉ ăn được đồ mẹ nấu.
07
Bốn người ngồi quanh bàn ăn, mỗi người một vẻ mặt.
Em tôi ân cần gắp đồ ăn cho tôi, rót canh, cười nịnh nọt:
“Chị, nếm thử đi, canh gà mái này mẹ hầm từ sáng sớm. Mẹ biết chị ở thành phố vất vả, làm việc tăng ca, tiếp khách nhiều, nên đặc biệt nấu để bồi bổ cho chị đấy.”
Lời nói “ấm lòng” của em trai khiến cơn lạnh trong lòng tôi tan đi đôi chút.
Tôi mỉm cười, đón lấy bát canh từ tay nó.
Dù sao, giữa chúng tôi vẫn là má//u mủ ruột thịt.
Mẹ chắc hẳn cũng vẫn thương tôi.
Quá khứ cứ để nó qua đi, từ nay cả nhà hòa thuận là được rồi.
Thấy tôi dịu lại, em trai kín đáo liếc mẹ một cái.
Mẹ hắng giọng, miễn cưỡng gắp cho tôi một cái đùi gà:
“Cũng vất vả lắm, ăn nhiều một chút, bồi bổ đi.”
Tôi cố nuốt xuống cảm giác buồn nôn, không từ chối, dù tôi vốn chẳng thích ăn gà, cũng ghét cả mùi canh gà.
Hồi nhỏ, trong nhà, trứng gà và đùi gà đều là phần của em.
Nó được uống sữa tươi, ăn cơm nóng.
Còn tôi chỉ biết nhìn chiếc đùi gà vàng óng, thơm phức kia mà nuốt nước bọt.
Tôi tận mắt thấy mẹ gắp miếng thịt ấy, bỏ qua tôi, nhẹ nhàng đặt vào bát em trai.
Tôi từng thử nói nhỏ:
“Mẹ, con cũng muốn ăn thử…”
Nhưng mẹ chỉ liếc tôi từ đầu đến chân, giọng lạnh lẽo:
“Nhìn con kìa, trông như ma đói chưa được ăn bao giờ!
Con trai mẹ là độc đinh nhà họ Tống, những thứ này là cha nó bỏ tiền ra mua, con có tư cách gì mà đòi ăn?”
“Con là đứa con hoang, là thứ rác rưởi, không xứng đáng được hưởng những thứ tốt đẹp.”
Những lời quen thuộc ấy lại vang lên như kim đâm vào màng nhĩ.
Từ đó về sau, chỉ cần nhìn thấy gà, tôi liền buồn nôn.
Dạ dày quặn lên, mặt tôi tái nhợt.
“Đã tha thứ rồi thì chuyển tiền cho em con đi,” mẹ nói.
“Nó còn đang chờ tiền sính lễ để cưới Trần Yên đấy.”
08
Nhìn những ánh mắt mong chờ quanh bàn, tôi bỗng hiểu ra.
Mẹ bắt đầu “thương” tôi từ khi nào?
Có lẽ là từ lúc tôi bắt đầu gửi tiền lương hàng tháng, hay khi tôi thăng chức và mua cho bà căn nhà ở quê.
Từ nhỏ đến lớn, bà chưa từng quan tâm tôi sống chết thế nào.
Khi tôi mới ra trường, lương thực tập 5.000 tệ, bà lấy đi 3.500:
“Con gái đừng tiêu hoang, đưa mẹ giữ hộ. Sau này con lấy chồng, có tiền trong người người ta mới coi trọng.”
Tôi nghe lời.
Một tháng còn lại 1.500, chia đều mỗi ngày được 50 tệ.
Tôi thuê một phòng nhỏ ở ngoại ô xa công ty, 800 tệ một tháng, chỉ rộng tám mét vuông – nhét vừa cái giường, cái bàn, cái tủ và một lối đi hẹp đến mức không thể xoay người.
Số tiền còn lại, tôi sống bằng cơm nắm, mì gói và những chuyến tàu điện ngầm kéo dài hơn hai tiếng mỗi ngày.