1
Tiết trời đông lạnh giá, tháng Chạp đã sang, Trường An phủ kín một tầng tuyết trắng, là thời điểm đẹp để thưởng tuyết.
Chỉ tiếc, Thanh Mai – nha hoàn thân cận của ta – lại đang quỳ gối ngoài sân viện của chủ mẫu để chịu phạt.
Thanh Mai theo hầu ta từ thuở nhỏ, hầu hạ đã nhiều năm.
Lần này, chỉ vì kế mẫu sai Thanh Mai đến truyền lời, bảo ta đến viện bà ta một chuyến. Tuyết rơi dày, đường trơn trượt, ta tới chậm một chút.
Kế mẫu liền lấy cớ ta bất kính, phạt Thanh Mai phải quỳ hai canh giờ ngoài sân.
“Tiểu thư, người đừng lo cho nô tỳ, người mau vào nghỉ ngơi đi…”
Thanh Mai run rẩy cất lời.
Ta không thể trơ mắt nhìn Thanh Mai vì ta mà chịu khổ, lập tức xoay người đi tìm phụ thân.
Ta lảo đảo chạy đến thư phòng, tiểu đồng can ngăn: nói rằng bên trong đang có khách nghị sự.
Ta chẳng đếm xỉa gì, xông thẳng vào trình bày sự tình, lại bị phụ thân khiển trách:
“Vô phép! Vi phụ đang nghị sự, ngươi cũng dám xông vào thư phòng? Quay về tự kiểm điểm, cấm túc một tháng!”
Phải rồi, ta lẽ ra nên sớm quen rồi mới đúng. Phụ thân chưa từng vì ta mà hỏi han một câu.
Giá như người chịu để tâm, ta nào đến mức bị người trong phủ hiếp đáp đến thế?
Song… nếu Thanh Mai cứ quỳ tiếp, chân e rằng phế mất.
Ta kiên quyết quỳ xuống trước cửa thư phòng.
Một vị tiểu tướng đi ngang qua, cười khẩy:
“Triều ta lấy nhân nghĩa trị quốc, nhà họ Tống nếu đối đãi nha hoàn như thế, truyền ra ngoài e là khó nghe đấy.”
Phụ thân vội vàng phụ họa, sai người lập tức tha cho Thanh Mai.
Nhưng ta hiểu, tội xông vào thư phòng hôm nay, chỉ sợ sau này sẽ càng khó sống.
Ta tên Tống Uyển, là trưởng nữ đích xuất của Tống Tri Chương – đại học sĩ phẩm cấp chính nhị phẩm triều đình.
Năm ta chào đời, phụ thân vô cùng mừng rỡ, sai người phát cháo ba ngày, đặt tên là Uyển, mong ta sau này dịu dàng đoan trang, bình an lớn khôn.
Mẫu thân ta xuất thân từ thế gia thư hương, tuy không đỗ đạt nhưng học thức uyên thâm. Khi phụ thân còn hàn vi, nhờ bà dìu dắt mới đỗ đạt công danh – thực là vợ hiền thời khốn khó.
Ta là trưởng nữ trong phủ, khi sinh ra vô cùng được sủng ái. Nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy, lẽ ra cuộc đời ta sẽ êm đềm suôn sẻ.
Cho đến khi mẫu thân sinh đệ đệ, tiểu di – tức em gái cùng mẹ khác cha của mẫu thân – vào phủ thăm tỷ tỷ. Phụ thân nhìn nàng liền động lòng, sau đó muốn nạp làm bình thê.
Mẫu thân vì uất ức mà sau khi sinh xong liền qua đời.
Mấy tháng sau, tiểu di bụng đã nhô lên thấy rõ.
Phụ thân liền nghênh nàng vào cửa làm chính thất, bảo ta và đệ đệ phải hiếu thuận, đổi miệng gọi nàng là mẫu thân.
Ta từ nhỏ đã hiểu rằng, mẫu thân ruột của ta đã không còn nữa, nữ nhân hiện tại là kế mẫu.
Kế mẫu khẩu phật tâm xà.
Chỉ cần muội muội Tống Diệu Diệu khen ta có thứ gì tốt, không quá ba ngày, thứ đó sẽ xuất hiện trong phòng nàng.
Dù ta có khóc lóc ra sao, cũng vô dụng.
Phụ thân sẽ nói: “Con là tỷ tỷ, nhường muội muội chút đồ thì sao?”
Kế mẫu sẽ dỗ dành: “Thứ đó cho muội muội rồi, mẫu thân sẽ cho con cái khác tốt hơn để bù lại.”
Lấy ngọc đổi đá, đến khi ta trưởng thành, di vật mẫu thân để lại chẳng còn lại là bao.
Ta biết, nhưng buộc phải giả vờ không biết.
Hiện giờ bên cạnh ta chỉ còn Thanh Mai trung thành tận tụy, vậy mà kế mẫu vẫn chẳng buông tha.
2
Đợi đến đầu xuân, ta sẽ vừa tròn mười lăm, cử hành lễ cập kê xong là có thể gả đi, thoát khỏi nơi này.
Mà nói đến vị hôn phu của ta, cũng chính là một nguyên do khiến muội muội Tống Diệu Diệu vẫn luôn chướng mắt ta.
Năm xưa, khi mẫu thân còn chưa xuất giá, từng có hai vị khuê trung thân thiết, gọi là tình giao khăn hồng. Sau lại trùng hợp cùng gả về kinh thành.