Cùng lúc đó, phụ thân trên triều bị Hoàng thượng quở trách:
“Nghiêm khắc với chính thê và trưởng nữ, phẩm đức như thế, làm sao có tiền đồ?”
Chiến sự biên cương cuối cùng cũng kết thúc.
Nghe nói Phó Thiếu Khanh tại biên ải lập được nhiều chiến công, nay đã trở thành Phó tiểu tướng quân danh chấn thiên hạ.
Ngày hắn hồi kinh, ta đang dạy cầm cho các nữ sinh trong học đường.
Một tiểu cô nương lí nhí nói:
“Tiên sinh, có người đang trốn sau cây nhìn trộm người đó.”
Ta ngoảnh lại, liền thấy… là Lục Nhiên.
Ta hỏi: “Ngươi tới làm gì?”
Hắn nghẹn ngào nói:
“Hôm đó ta hồ đồ, bị Tống Diệu Diệu mê hoặc tâm trí. Nay ta đã hiểu được sự tốt đẹp của nàng. Nguyện cưới nàng làm bình thê, nàng có đồng ý không?”
Ta còn đang sững sờ vì sự mặt dày vô sỉ của hắn thì phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc:
“Ngươi đến muộn rồi. Nay Tống Uyển sắp danh chính ngôn thuận gả vào phủ ta.”
Ta quay đầu lại, vừa mừng vừa kinh ngạc:
“Phó Thiếu Khanh, ngươi… về rồi?”
Hắn gật đầu, ánh mắt kiên định:
“Ừ. Ta trở về… là để cưới nàng.”
Ngày hôm ấy, việc đầu tiên Phó Thiếu Khanh làm sau khi vào cung là cầu xin Thánh thượng ban hôn.
Ta vui đến mức suýt rơi lệ.
8
Ngày thành thân định vào mùng tám tháng Mười.
Ta xuất giá từ Tống phủ, trở thành nhị thiếu phu nhân phủ Hầu.
Phó Thiếu Khanh là đích thứ tử, phía trên còn có huynh trưởng, nhưng Hầu phu nhân lại nắm tay ta cười rạng rỡ:
“Cuối cùng cũng đón được con dâu về phủ.”
Đến mùng ba hồi môn, ta không trở về Tống phủ. Hầu phu nhân tức đến mức nghiến răng:
“Nếu con không muốn về thì thôi! Nhà họ Phó từ nay xem như không có thông gia như vậy!”
Cùng lúc ấy, cữu cữu ta trình lên bản “Cửu Châu Sơn Hà Chí”, gây chấn động triều đình.
Đó là kết quả từ bao năm ông ngao du khắp danh sơn đại xuyên, vẽ thành bản đồ chi tiết giúp ích rất lớn cho việc trị thủy sông Hoàng Hà, Trường Giang.
Hoàng thượng lập tức phong ông làm Công bộ Thị lang, phẩm hàm tòng tam phẩm — tuy chỉ thấp hơn phụ thân ta một cấp, nhưng được diện thánh trực tiếp.
Ngày hồi môn, ta không trở về Tống phủ mà đến phủ cữu cữu, khiến phụ thân tức đến tím mặt, song lại không làm gì được.