8
Nếu không phải kiếp trước Giang Uyển Uyển ở bên cạnh, dựa vào sự tin tưởng của tôi để cùng Tần Tiêu tính kế, thì làm sao tôi lại rơi vào kết cục thảm hại ấy.
Kiếp trước, vì danh tiếng bị hủy hoại, tôi mắc chứng trầm cảm, không ít lần muốn phá bỏ đứa bé.
Nhưng Giang Uyển Uyển hết lần này đến lần khác khuyên tôi rằng Tần Tiêu chắc chắn sẽ cưới tôi, nếu bỏ đứa bé thì hắn nhất định sẽ không cưới, dặn tôi ngàn lần không được phá thai.
Ngay cả ngày sinh nở, cũng là cô ta kiên quyết khuyên tôi đến bệnh viện mà cô ta đã chọn sẵn.
Ai mà ngờ, cô ta và Tần Tiêu đã thông đồng từ lâu, định để tôi chết ở bệnh viện đó.
Sau khi tôi chết, cô ta nhiều lần đem cảnh tượng thảm khốc trước khi tôi tắt thở ra khoe với cha mẹ tôi. Cô ta rõ ràng biết mẹ tôi bị bệnh tim, vậy mà vẫn liên tục nhắc đến cái chết của tôi trước mặt bà.
Lúc mẹ tôi phát bệnh tim, Giang Uyển Uyển cố tình báo tin mập mờ, khiến xe cấp cứu đến muộn, mẹ tôi cấp cứu không qua khỏi.
Vợ và con gái liên tiếp qua đời, cha tôi gầy rộc, từ một người đàn ông trung niên khỏe mạnh trở thành ông già bệnh tật.
Cuối cùng, khi cha đến nghĩa trang thăm mộ tôi và mẹ, ông lái chiếc xe đã bị Tần Tiêu động tay động chân, gặp tai nạn chết ngay tại chỗ.
Toàn bộ tài sản nhà họ Yến rơi vào tay tên con rể Tần Tiêu.
Tất cả bắt nguồn từ Tần Tiêu và Giang Uyển Uyển.
Vì vậy, kiếp này tôi sẽ không còn nể tình gì nữa.
Tôi chỉ muốn báo thù.
Tôi không buồn nhìn bộ dạng thảm hại của Giang Uyển Uyển khi bị lôi đi, mà quay người bước về phía cha tôi – người vẫn luôn chờ đợi tôi.
Hãy tận hưởng đi, Giang Uyển Uyển.
Nỗi đau cô cảm nhận bây giờ không bằng một phần trăm tôi đã chịu trước khi chết!
Nghe nói hôm đó bị dẫn đi, Giang Uyển Uyển bị Tiêu Triệt ra lệnh tra tấn đến nửa sống nửa chết.
Không chỉ tra tấn cô ta, không biết Tiêu Triệt đã dùng thủ đoạn gì khiến việc làm ăn nhỏ của cha mẹ cô ta bị đóng cửa ngay lập tức.
Rồi anh ta còn tống Giang Uyển Uyển vào tù.
Tội danh: sử dụng chất cấm và làm tổn hại danh dự tập đoàn Tiêu thị.
Tiêu thị khởi kiện, yêu cầu cô ta ngồi tù và bồi thường khoản tiền khổng lồ.
Cha mẹ cô ta mất kế sinh nhai, không có khả năng trả, vội vàng thu dọn đồ đạc, chuyển sang thành phố khác để trốn.
Nhưng nhà họ Tiêu sao có thể để họ trốn thoát.
Tiếc rằng trong tù, Giang Uyển Uyển chẳng biết gì về những chuyện này.
Cô ta chỉ biết cha mẹ mình không bao giờ đến thăm nữa, và mỗi ngày trong tù đều có những kẻ khác nhau đến “chăm sóc” cô ta.
Bây giờ, Giang Uyển Uyển là muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.
Nói xong chuyện Giang Uyển Uyển, cha tôi uống ngụm trà rồi kể tiếp về kết cục của Tần Tiêu.
Giờ đây, cái tên Tần Tiêu đã hoàn toàn biến mất khỏi giới Bắc Kinh.
Hôm đó bị Tiêu Triệt giẫm nát hạ thể, hắn mất hẳn khả năng đàn ông, còn mang thêm bệnh tật.
Tiêu Triệt không tống hắn vào tù như Giang Uyển Uyển, mà giữ lại trong nhà họ Tiêu.
Nghe người hầu nói, mỗi tối trong hầm nhà họ Tiêu đều vang lên tiếng la hét của đàn ông và đàn bà.
Có lẽ ngoài Tần Tiêu, người còn lại chính là vợ cũ của Tiêu Triệt – Cố Sơ Tuyết.
“Nhu Nhu, con yên tâm, thêm hai ngày nữa, sẽ không còn lời đồn nào dính đến tên con nữa.”
Cha xoa đầu tôi, mỉm cười hứa hẹn.