03
Sau vụ “trà chiều”, tôi bị cả phòng thiết kế cô lập hoàn toàn.
Không ai nói chuyện với tôi nữa. Ngay cả những công việc bắt buộc phải phối hợp, cũng chỉ còn lại những email lạnh lùng, không có xưng hô, không một câu thừa.
Tôi trở thành người vô hình trong bộ phận – như một mầm bệnh biết đi.
Lâm Vi càng làm quá lố, cố tình cô lập tôi một cách công khai.
Ở khu pha trà, mỗi lần tôi bước vào, tiếng cười nói rôm rả lập tức im bặt.
Trong nhà vệ sinh, tôi nghe rõ tiếng cô ta và người khác ở gian bên bàn tán về mình:
“Cô ta đúng là có tâm cơ, mới vào đã định giẫm lên tiền bối để leo lên.”
“Chứ sao nữa, bề ngoài thì im thin thít, ai ngờ lại biết diễn như thế.”
“Nghe nói còn dám vu ngược lại, nói chị Lâm Vi lợi dụng mình cơ đấy. Chỉ vì một ly trà sữa mà diễn tới mức đó, buồn cười thật.”
Tin đồn nhảm như một mạng nhện dính dớp, từ khắp nơi kéo đến bao phủ lấy tôi.
Không chỉ là chiến tranh lạnh, mà cả những trò chơi xấu có chủ đích cũng lần lượt xuất hiện.
Những việc chẳng ai muốn làm như đăng ký nước uống, lấy giấy in, sắp xếp hồ sơ cũ… đều được Lâm Vi khéo léo sắp xếp đẩy sang tôi.
Tôi thẳng thừng từ chối:
“Xin lỗi, việc này không thuộc phạm vi công việc của tôi.”
Ngay sau đó, Lâm Vi liền chạy lên phòng trưởng, tố tôi “thiếu tinh thần đồng đội, phá hoại tinh thần tập thể.”
Trưởng phòng Vương lại gọi tôi vào nói chuyện.
Lần này, ông ta chẳng buồn giữ bộ mặt hòa giải nữa.
Ông ta đập bản đánh giá thử việc của tôi xuống bàn, ngón tay gõ mạnh vào mục “Kỹ năng phối hợp nhóm”.
“Tiểu Tô, em phải hiểu – công ty cần những người biết hòa nhập tập thể, chứ không phải những kẻ chỉ biết làm việc một mình.”
“Chuyên môn của em thì ổn đấy, nhưng nếu biểu hiện trong thử việc không đạt yêu cầu, công ty cũng không giữ đâu.”
Một lời đe dọa trắng trợn.
Ông ta dùng suất chuyển chính thức để ép tôi cúi đầu.
Tôi nhìn gương mặt ông ta – viết đầy dòng chữ “không nghe lời thì cút” – trong lòng chỉ thấy lạnh ngắt.
Tôi cúi đầu, im lặng vài giây, sau đó khẽ nói:
“Tôi hiểu rồi, thưa trưởng phòng.”
Ông ta tưởng tôi đã biết điều, hài lòng hừ một tiếng, phất tay đuổi tôi ra ngoài.
Ngay khi bước khỏi cửa văn phòng, ngón tay tôi âm thầm bấm nút dừng ghi âm trên điện thoại.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu “ngoan ngoãn” trở lại.
Lâm Vi bảo gì, tôi cũng gật đầu làm theo.
Nhưng từng việc tôi làm, từng lời tôi nói, đều để lại dấu vết.
Tôi bắt đầu âm thầm gom góp chứng cứ – từng chút một.
Đến trưa hôm ấy.
Tôi vừa hâm nóng hộp cơm, quay về mở ra – một mùi mặn nồng xộc thẳng vào mũi.
Cơm và đồ ăn của tôi… bị phủ đầy một lớp tinh thể trắng xóa.
Là muối.
Nhiều đến mức không ai nuốt nổi.
Tôi cầm hộp cơm, từ từ ngẩng đầu lên.
Cách đó không xa, Lâm Vi đang ngồi ăn với mấy cô bạn thân, vừa ăn vừa liếc nhìn về phía tôi.
Trên mặt họ là những nụ cười cố nén – nhưng ánh mắt thì chứa đầy ác ý.
Như rắn độc thè lưỡi – lạnh lẽo, dính nhớp.
Dưới gầm bàn, tay tôi siết chặt thành nắm đấm, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay.
Nhưng gương mặt tôi – hoàn toàn bình tĩnh.
Tôi không nổi giận, cũng không đi chất vấn.
Tôi chỉ lặng lẽ đứng dậy, mang hộp cơm bước đến thùng rác, dốc toàn bộ vào đó.
Sau đó, quay lại chỗ ngồi, như không có chuyện gì xảy ra, uống nước trắng chống đói.
Cả buổi chiều, dạ dày tôi réo inh ỏi – nhưng tôi vẫn ngồi thẳng lưng, không để lộ một biểu cảm bất thường nào.
Tôi biết, họ đang chờ đợi.
Chờ tôi sụp đổ, chờ tôi khóc lóc, chờ tôi xông tới hỏi tội.
Nhưng tôi không cho họ toại nguyện.
Tôi muốn sự ác độ//c của họ – đánh vào khoảng không – như đấm vào bông. Không nơi bấu víu. Không sức nặng.
Tan làm, tôi đang thu dọn đồ thì một bàn tay khẽ luồn xuống dưới bàn, đưa sang một chiếc túi giấy nhỏ.
Tôi sững người, ngẩng lên – thấy chị Trương.
Chị không nhìn tôi, chỉ hướng mắt về phía trước, giọng rất nhỏ:
“Trong đó có cái bánh mì, ăn đỡ đói đi.”
Nói xong, chị cầm ly nước, giả vờ như không có gì, đi về phía khu trà nước.
Tôi cầm túi giấy vẫn còn hơi ấm, trong lòng một góc nào đó chợt mềm lại.
Tôi còn chưa kịp nói “cảm ơn”, thì chị đã đi xa.
Tới cửa, chị bỗng như nhớ ra gì đó, quay đầu lại nhìn tôi, mấp máy môi nói vài chữ không thành tiếng.
Tôi đọc được.
Chị nói:
“Cẩn thận đấy – Lâm Vi là người thù rất dai.”
Tim tôi – giật mạnh một nhịp.
04
Lời cảnh báo của chị Trương… chẳng bao lâu sau đã ứng nghiệm.
Chiều thứ Sáu, công ty bất ngờ nhận được một yêu cầu gấp từ khách hàng lớn.
Đó là một thương hiệu tên tuổi trong ngành, yêu cầu chúng tôi phải trình bày một bộ concept quảng cáo hoàn toàn mới – ngay trước sáng thứ Hai.
Thời gian gấp, yêu cầu cao – đây là một miếng xương khó gặm, nhưng nếu làm được, thành tích và danh tiếng của công ty sẽ được đẩy lên một tầm cao mới.
Trưởng phòng Vương giao trọng trách này cho Lâm Vi.
Sau đó, ông ta chỉ vào tôi:
“Tiểu Tô, em hỗ trợ Lâm Vi. Dự án này rất quan trọng, nhất định phải làm cho tốt.”
Tim tôi khẽ thót lại – một dự cảm bất an len lỏi trong lòng.
Quả nhiên, ngay sau khi nhận task, Lâm Vi lập tức hiện nguyên hình.
Cô ta đem toàn bộ các công việc nặng nhọc – tốn thời gian – chi tiết lắt nhắt… ném sạch sang tôi.
Nghiên cứu thị trường, thu thập tư liệu, phân tích đối thủ, chọn lọc chi tiết hình ảnh…
Còn cô ta thì chỉ phụ trách “tổng hợp” và “tinh chỉnh thẩm mỹ”.
Nguyên văn lời cô ta là: