15.
Ngoại thành Thượng Kinh, tiễn biệt trường đình.
Chu Tấn trông theo nghi trượng Thái tử khuất dần ở chân trời, lòng chấp niệm cũng tan như gió.
Tiểu đồng khuyên: “Đại nhân, người tự ý xuất phủ, nếu bị phát hiện, đó là trọng tội mất đầu.”
Hắn lẩm bẩm: “Nàng lần này đi rồi, kiếp này e khó gặp lại.”
Lặng một hồi, hắn lại nói: “Đến nay ta mới hiểu, mỹ mạo chỉ là phần nhỏ nhoi ở nàng. Đăng Hà cam đảm như vậy, ta không xứng có được nàng.”
Tiểu đồng sốt ruột: “Đại nhân, về thôi, tiểu phu nhân sắp sinh rồi.”
“Tiểu phu nhân?”
Hắn thoáng chốc chẳng nhớ đó là ai.
Khi vội về phủ, đã thấy trống rỗng tiêu điều.
Nữ tử kia mất dạng, ngay cả thư phòng cũng bị phá nát.
Hầm ngầm phía sau, chứa chứng cứ hắn cùng Tam hoàng tử mưu nghịch, nay sạch trơn.
Chu Tấn ngã quỵ, run run lẩm bẩm: “Hết rồi… tất cả đều hết rồi.”
Từ đây, muôn đời chẳng thể xoay mình.
16.
Ba năm sau, tại thư viện Cô gia.
Cô Doãn Chiêu ngồi nghiêm chỉnh, cầm bút gạch vẽ trong sách.
Học trò tò mò ghé mắt: “Phu tử, sao ngài lại vẽ toàn hoa sen thế này?”
Hắn ngớ ra, nhìn trang giấy đen mực, cứng mặt đáp bừa: “Các ngươi biết gì, đây gọi là tu tâm.”
“Tâm thái ổn, làm gì cũng thành.”
Đêm đến, Cô lão gia mang gia pháp ra.