1.
Tỷ tỷ cùng cha khác mẹ từ nhỏ đã được chỉ hôn cho một danh môn vọng tộc, đến gần ngày thành thân lại đột nhiên vướng vào trọng án, bị Thánh thượng hạ chỉ tra xét nghiêm ngặt.
Phụ thân không đành lòng để ái nữ bước chân vào hố lửa, lại càng không muốn mang tiếng là nhà gái phản hối hôn ước.
Thế là ông liền nhớ đến ta – đứa thứ nữ bị nuôi dưỡng nơi trang viện hẻo lánh từ thuở lọt lòng.
Sai người lập tức đưa ta hồi kinh, thay tỷ ấy hoàn thành hôn sự.
Ta vốn thân phận thấp kém, lại sinh đúng ngày phụ thân mắc sai sót trong việc triều chính, bị Thánh thượng trách phạt trước mặt bá quan.
Từ đó, phụ thân coi ta là điềm xấu, là mệnh sát thân, liền đuổi ta ra khỏi phủ, đưa đến trang ngoài, tự sinh tự diệt.
Nháy mắt đã mười sáu năm, đây là lần đầu tiên được trở lại kinh thành – cũng là lần đầu trở lại nơi từng gọi là nhà.
Nào ngờ ta và phụ thân quả thực xung khắc, cách kinh thành chưa đầy trăm dặm, liền gặp phải sơn tặc mai phục.
Giữa trận hỗn loạn đao quang kiếm ảnh, ta bị trói chặt tay chân, nhét vào trong xe ngựa.
Đường xa hun hút, xe ngựa lắc lư không ngừng. Bên ngoài, hai tên tiểu tốt đánh xe vừa đi vừa cất tiếng chuyện trò:
“Nhị tử, chuyến này chẳng cướp được bao nhiêu tài vật, chỉ bắt được một tiểu nương tử dung mạo thanh lệ, thân hình thướt tha, khiến lòng người ngứa ngáy.”
“Nằm mộng giữa ban ngày à? Những nữ tử bị bắt về, chẳng phải đều phải để hai vị đương gia chọn trước hay sao?”
“Hừ, ai chẳng rõ nhị đương gia bề ngoài như hung thần ác sát, mà thật ra chẳng khác gì một tăng nhân. Chỉ e tiểu nương tử ấy sẽ rơi vào tay đại đương gia. Chưa đầy một tháng, lại như những người trước, toàn thân đẫm máu bị khiêng ra ngoài, thật là đáng tiếc.”
“Ai…”
Hai kẻ đồng thời thở dài một tiếng, đoạn không nói thêm lời nào nữa.
Còn ta, thân ở trong xe, tựa như rơi vào hầm băng, toàn thân run rẩy không thôi.
Lũ sơn tặc này đông đảo, ta lại bị lạc mất hộ vệ, muốn một mình trốn thoát, chẳng khác nào vọng tưởng giữa ban trưa.
Nhưng nếu thật sự rơi vào tay đại đương gia... chỉ sợ chết cũng không toàn thây.
Ta nên làm gì mới phải đây?
Xe ngựa lắc lư thêm hồi lâu, rồi dần dần dừng lại…
Bất chợt trong đầu ta loé lên một ý nghĩ.
Chẳng phải còn phải qua hai vị đương gia chọn người trước hay sao?
Bất kể nhị đương gia kia là người hay quỷ, là hòa thượng hay đạo sĩ, ta đều phải tìm cách câu dẫn cho bằng được.
“Cô nương, mời xuống xe. Khuyên một câu, ngoan ngoãn nghe lời thì sẽ bớt chịu khổ xác thịt.”
Cửa xe mở ra.
Ta nhìn lướt qua hai tên tiểu tốt đứng ngoài, phát hiện kẻ được gọi là “Nhị tử” ấy, nước da trắng trẻo, lông mày thanh tú, diện mạo đoan chính, thoạt nhìn chẳng khác gì một thư sinh nhã nhặn.
Thế là ta liền bước tới gần, nở nụ cười lấy lòng:
“Nhị tử ca, ta có thể hỏi một câu… nhị đương gia của các huynh trông thế nào không?”
Nhị tử không ngờ ta lại chủ động bắt chuyện, nhất thời đỏ bừng cả mặt, đến vành tai cũng đỏ theo.
Hai mắt lúng túng chẳng biết nên nhìn vào đâu mới phải.
“Lát nữa nhìn thấy người nào… cao nhất, lưng thẳng nhất, mặt lạnh nhất, chính là nhị đương gia.”
Cao, thẳng, lạnh.
Ta thầm ghi nhớ ba chữ ấy vào lòng, rồi khẽ nghiêng đầu mỉm cười ngọt ngào:
“Đa tạ Nhị tử ca.”
“Không… không dám.”
2.
Về tới sơn trại, đám sơn tặc vừa nhìn thấy số tài vật ít ỏi cướp được, liền nhao nhao tranh giành.
Thậm chí vì của cải không đủ chia, bọn chúng còn cãi cọ ầm ĩ.
Dù vậy, chẳng một ai dám tiến lại gần ta.
Xem ra quy củ “nữ nhân do hai vị đương gia định đoạt” đã sớm ăn sâu vào đầu bọn chúng.
Chẳng bao lâu, một tiếng quát như sấm vang lên:
“Chút đồ lẻ tẻ này mà cũng tranh giành? Một đám chẳng nên cơm cháo gì!”
Lập tức, cả sân trại im phăng phắc.
Từ ngoài cửa có hai người sải bước đi vào.
Người đi trước mặt đầy thịt ngang, râu quai nón rậm rạp, vừa nhìn đã biết là đại đương gia.
Ta chỉ lướt mắt nhìn thoáng qua, rồi lập tức dời ánh nhìn về người phía sau hắn.
Quả đúng như lời Nhị tử nói, chỉ là còn thiếu một điều.
Nhị đương gia kia không chỉ cao lớn, lưng thẳng, gương mặt lạnh như sương sớm, mà đôi mày mắt kia lại cực kỳ xuất chúng.
Rõ ràng là một đôi mắt đào hoa câu hồn đoạt phách, thế nhưng ánh nhìn lại lạnh lẽo, ngang ngược, mang theo ba phần cuồng ngạo, bảy phần xa cách.
Khiến người ta vừa run sợ, lại vừa muốn liều lĩnh trêu chọc một lần.
Hai người càng lúc càng tiến lại gần.
Ta canh đúng thời cơ, giả vờ bước hụt, ngã về phía nhị đương gia.
Hắn chẳng buồn liếc mắt, chỉ nghiêng người né tránh.
Ngay khoảnh khắc ta sắp ngã sõng soài trên mặt đất…
Thì thân thể vốn quen lăn lộn nơi thôn dã khiến ta phản ứng cực nhanh – một cái xoay người, liền lao thẳng vào lòng hắn.
Chiếc eo thon nhỏ khéo vừa vặn tì lên cánh tay hắn.
Ta giả bộ kinh hãi tột độ, thở hổn hển, lồng ngực phập phồng mãnh liệt.
Hắn định đẩy ta ra, nhưng ngay lúc chạm vào, ngón tay dài kia lại như có linh tính – khẽ siết lại, vô thức ôm lấy eo ta.
Eo ta vốn nhỏ, một bàn tay hắn vừa khéo ôm trọn, chẳng dư lấy nửa phân.
Phía trước, đại đương gia hoàn hồn quay lại, trông thấy cảnh tượng ấy, lập tức hai mắt sáng rỡ…
“Con mẹ nó! Về sau nếu có bắt nữ nhân, cứ theo dáng vẻ nha đầu này mà chọn!”“Hạ Ninh , vẫn như cũ — nữ nhân là của ta, còn tài vật, ngươi tùy ý.”
Vừa nói, hắn vừa đưa tay định kéo ta đi.
Lần này ta thực sự sợ hãi, chưa kịp suy nghĩ gì đã nhào đầu chui thẳng vào lòng người bên cạnh.
Toàn thân run rẩy, giọng cũng lắp bắp chẳng nên lời:
“Ta… ta không có bao nhiêu tiền, so với của cải… chẳng bằng chọn ta còn hơn…”
Tựa bên ngực hắn, ta nghe rõ một tiếng cười trầm thấp vang lên.
Ngay sau đó, ta bị người kia bế bổng lên, ôm ngang eo mà nhấc khỏi mặt đất.
“Lần này, ta chọn nữ nhân.”
Đại đương gia sững lại một thoáng, rồi cười ha hả:
“Hiếm thấy ngươi cũng nổi hứng với nữ nhân. Vậy thì hạ thủ nhẹ chút, chừa cho nàng một hơi thở. Khi nào ngươi chán, lại trả về cho đại ca.”