1
Phố phường tĩnh lặng.
Hồi lâu sau mới có một phụ nhân quấn khăn, xách giỏ rau, khẽ hỏi người bên cạnh:
“Hôm nay Hách phu nhân làm sao vậy? Sao lại dễ dàng cho tiểu cô nương ấy vào phủ? Trước đây Hách tướng quân muốn nạp thiếp, chẳng phải nàng còn đâ//m chàng một nhát đấy sao?”
“Đúng đó, nghe nói hai người còn vì chuyện này mà cãi nhau tới tận Kim Loan điện, cuối cùng nhờ hoàng thượng ra mặt mới yên chuyện. Nay sao lại chịu đồng ý?”
Giữa đám đông, có người thắc mắc cất tiếng.
Một nam tử bật cười khinh miệt:
“Có gì mà phải đoán? Đáng ra nàng nên như thế từ sớm. Phu quân nạp thiếp là chuyện thiên kinh địa nghĩa, đến lượt nàng ngăn cản sao? Nay chịu đồng ý, coi như biết điều rồi.”
“Ta nói thật, người Hồ lòng dạ nhỏ hẹp, đâu có hiểu chuyện và dịu dàng như nữ tử Trung Nguyên chúng ta.”
Lời nói khinh khi tuôn ra như tuyết đọng đầu mái, chất đầy đến nghẹt thở, khiến người ta không sao thở nổi.
Bên cạnh ta, nha hoàn Hỉ Nhi tức giận thấy rõ.
Còn ta, nét mặt vẫn thản nhiên, chỉ lặng lẽ nhìn chăm chăm vào cây trâm hồ điệp cài trên tóc Tô Uyển Nương.
Ta từng thấy cây trâm ấy ở tiệm Cẩm Ngọc Hiên.
Tuy kiểu dáng thanh nhã, song chế tác vô cùng tinh xảo.
Trâm được chế từ ngọc kim tuyến, phần cánh hồ điệp mài bằng bạch ngọc thượng hạng, mỏng như cánh ve, sống động như thật.
Cài lên tóc, cánh bướm lay động theo từng cử động, tựa hồ sắp bay đi.
Bà chủ tiệm nói trên đời chỉ có duy nhất một chiếc, ta thích lắm, lập tức muốn mua.
Thế nhưng bà chủ lại tỏ ra khó xử.
Ta và bà ấy vốn là chỗ quen biết cũ, nhìn vẻ lưỡng lự là ta đã đoán được – cây trâm ấy đã có người đặt.
Mà người đặt, chính là phu quân ta – Hách Anh.
Thành thân đã năm năm.
Thứ duy nhất hắn từng tặng ta, là cây trâm gỗ hắn gọt vội khi chúng ta đính ước.
Còn cây trâm hồ điệp đáng giá nghìn lượng kia, hắn lại nhẹ nhàng tặng cho Tô Uyển Nương, quả thật là hết mực sủng ái.
Trong lòng ta không khỏi cười lạnh.
Dòng hồi ức dần tan đi.
Ta cúi mắt, nhìn Tô Uyển Nương vẫn đang quỳ gối, gương mặt đầy vẻ kinh ngạc.
Giọng ta nhàn nhạt:
“Tô di nương, ba ngày nữa gặp lại.”
“Hỉ Nhi, khởi kiệu.”
2
Về đến phủ, ta lập tức hạ lệnh chuẩn bị lễ đón Tô Uyển Nương vào cửa.
Toàn phủ chấn động, ai nấy đều ngạc nhiên.
Dẫu sao, mọi người đều từng chứng kiến khi Hách Anh muốn nạp thiếp, ta đã tranh cãi với hắn kịch liệt ra sao...
Nay ta bình tĩnh đến thế, lại khiến người trong phủ có phần đoán không ra tâm ý.
Chuyện này chẳng mấy chốc đã truyền đến tai Hách Anh.
Vừa nghe xong, hắn lập tức từ thao trường ngoài thành vội vã trở về.
Vừa vào phủ, đến áo giáp còn chưa kịp cởi, đã sải bước đến trước cửa phòng ta, áo choàng trên người còn mang theo gió tuyết, một tay mạnh mẽ đẩy cửa ra.
Ta đang ngồi trước án thư, cầm bút viết vài hàng chữ.
Cửa bị đẩy mạnh, ngọn nến trên án lập tức lay động, bóng người hắt lên tường cũng theo đó chập chờn, vỡ vụn như sương khói.
“Diệp Tê,” – Hách Anh đứng nơi cửa, giọng lạnh và gấp – “lúc trước nàng sống chế//t không cho Uyển Nương vào cửa, giờ lại đồng ý, rốt cuộc có ý đồ gì?”
“Ta cảnh cáo nàng, Uyển Nương đang mang thai cốt nhục của ta. Nếu nàng ấy xảy ra chuyện gì, ta tuyệt đối sẽ không tha cho nàng.”
Hách Anh vừa thở dốc, vừa nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt giận dữ nhìn ta chằm chằm.
Ta chậm rãi ngẩng đầu, nhìn người đứng trước mặt.
Hách Tướng quân, bên hông còn đeo kiếm, ánh mắt sắc lạnh, dường như trùng khớp với hình bóng thiếu niên năm nào trong ký ức ta.
Ta chợt ngẩn người, lòng như chao đảo, dường như trở về thời điểm năm năm trước.
3
Ta và Hách Anh quen nhau tại thành Thương Lam nơi biên giới.
Khi đó, Thương Lam vẫn còn thuộc quyền cai quản của Trung Nguyên.
Còn ta là người Hồ, thân là công chúa của Thập Lục Bộ, đương nhiên không được tự tiện xuất nhập biên cảnh.
Nhưng ta thường nghe tộc nhân kể rằng tửu lâu nơi Trung Nguyên có vô vàn món ngon, đa dạng hấp dẫn.
Vì vậy, ta giấu huynh trưởng và phụ hoàng, cải trang thành nam tử, lén lút vào thành Thương Lam.
Sau một trận no say tại tửu lâu, bởi không có ngân lượng Trung Nguyên, liền bị chưởng quầy nắm áo, doạ giải vào quan phủ.
Ngay khoảnh khắc ấy, Hách Anh xuất hiện.
Thiếu niên vận trường bào màu lam, thân hình cao ráo, bên hông đeo kiếm.
Quả thực là khí chất bất kham, ánh mắt sáng như sao lạnh.
Hắn xách một túi bạc, cất giọng rõ ràng:
“Chưởng quầy, vị tiểu huynh đệ này để ta thanh toán giúp.”
Chưởng quầy nhận lấy túi bạc, buông tay áo ta ra, lầm bầm một tiếng “xúi quẩy” rồi bỏ đi.
Thiếu niên trước mặt nhìn ta chằm chằm, ánh mắt sáng ngời, mỉm cười:
“Ta tên Hách Anh, còn ngươi?”
Nét mặt trong sáng năm đó của hắn, in sâu vào đáy lòng ta suốt một thời gian dài.
Thế mà nay, chỉ mới năm năm trôi qua.
Người vẫn còn, nhưng lòng đã chẳng như xưa.
Kiếm bên hông Hách Anh vẫn đó, nhưng chẳng còn để bảo vệ ta nữa, mà là vì một nữ nhân khác.
Ta nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng, bật cười nhạt:
“Lần gần nhất phu thê chúng ta gặp nhau, là tiệc thọ của Tĩnh Vương phi ba tháng trước. Hôm ấy, tướng quân cùng đồng liêu nâng chén vui vẻ, cười nói thâu đêm, chỉ duy không liếc nhìn ta lấy một lần.”
“Hôm nay thật phải cảm tạ Tô di nương, mới khiến tướng quân chịu nhìn ta một cái.”