20
Ta khẽ nhếch môi, cười nhàn nhạt.
Những người còn lại trong đình đều sững người, sắc mặt mờ mịt khó hiểu.
Kinh thành này, số người từng thấy mặt ta không nhiều.
Năm xưa Hách Anh chê ta thô tục, hầu như chưa từng đưa ta đến bất kỳ yến hội nào.
Người thật sự quen biết ta — đếm chẳng nổi trên đầu ngón tay.
Tô Uyển Nương trợn trừng mắt, con ngươi co lại, trong ánh mắt ngập đầy hoảng hốt và khó tin.
“Không thể nào… không thể nào!”
“Cô nương mồ côi kia… sao có thể là tam công chúa của Mạc Bắc được?!”
Sắc mặt nàng ta cứng đờ, vẻ đẹp dịu dàng thường ngày giờ đây vặn vẹo méo mó, từng nét một đều chứa đầy phẫn uất và khiếp đảm.
Tô Uyển Nương miệng không ngừng lặp lại: “Không thể nào… không thể nào…”
Ta khẽ bật cười, giọng nói lạnh thêm một bậc:
“Tô Uyển Nương phạm thượng vô lễ, không phân tôn ti, mạo phạm quý nhân — phạt quỳ ba canh giờ, cấm túc ba tháng.”
Bà vú lĩnh mệnh bước lên, mạnh mẽ ép nàng ta quỳ xuống.
Tô Uyển Nương quỳ trên đất, đôi mắt vẫn trừng lớn, trơ trọi nhìn chằm chằm vào ta như mất hồn.
Ta nắm tay cung nữ, không buồn liếc nhìn nàng thêm một cái, cùng Kính tần xoay người rời đi.
Sau khi yến tiệc kết thúc, Phó Lang đến tẩm cung của ta.
Ta đang ngồi trước gương đồng chải tóc.
“Nghe nói hôm nay nàng phạt Tô Uyển Nương cấm túc?”
Câu hỏi này… từng có người hỏi ta rồi.
Năm xưa, khi Tô Uyển Nương lén giấu trâm gỗ Hách Anh tặng ta, bằng chứng rành rành. Vậy mà nàng ta lại một mực không nhận, còn rơi lệ, oán trách ta vu oan giá họa.
Lúc ấy, ta đường đường là chính thê, có quyền quản giáo hạ nhân, liền phạt nàng ta năm trượng.
Ngay đêm ấy, Hách Anh giận dữ xông đến chất vấn:
“Uyển Nương thân thể yếu đuối, sao có thể chịu đòn phạt như ngươi – thứ nữ nhân Hồ cưỡi ngựa bắn cung từ nhỏ?”
“Chỉ là một cây trâm gỗ, mà ngươi cũng tính toán đến thế.”
“Diệp Tê, khổ mà Uyển Nương chịu hôm nay, ta nhất định bắt ngươi trả đủ!”
Sau đó, ta bị hắn nhốt trong phòng tối ba tháng, từ đó mắc chứng sợ không gian hẹp và bóng tối.
Giờ đây Phó Lang cũng hỏi ta như thế…
Lẽ nào cũng muốn trách phạt ta?
Ta đặt cây trâm ngọc xuống, xoay người nhìn thẳng vào hắn:
“Phải, rồi sao?”
21
Phó Lang bước tới phía sau ta.
Hắn khẽ vuốt lọn tóc đen mượt trên vai ta, cầm lấy cây trâm ngọc trên bàn.
“Trẫm cảm thấy công chúa phạt vẫn còn nhẹ.”
“Nên đã tự ý xử trí thêm — cắt nửa năm bổng lộc của Hách Anh, coi như tội không quản nổi người hầu.”
Ta kinh ngạc nhìn hình bóng hai người trong gương đồng.
Phó Lang chậm rãi chải tóc cho ta, động tác nhẹ nhàng, tựa hồ sợ khiến ta đau.
“Làm vậy vẫn chưa đủ.”
“Thường Hỷ nói tiệm Cẩm Ngọc Hiên mới về một chiếc trâm hồ điệp.”
“Trẫm nhớ công chúa yêu thích nhất kiểu trang sức hình hồ điệp, liền lập tức sai người mua về.”
Nói đoạn, Phó Lang như biến hóa từ tay áo lấy ra một cây trâm hồ điệp.
Ngọc lam tuyết sơn, chế tác tinh xảo gấp bội cây trâm mà năm xưa ta từng đau đáu khôn nguôi.
Phó Lang cài trâm lên tóc ta, nhìn ta trong gương, khóe môi cong nhẹ, cúi đầu sát gần:
Giọng khàn khàn, hơi thở phả bên tai:
“Công chúa, hả giận chưa?”
Mùi hương mát lạnh vương quanh mũi.
Ta căng thẳng nín thở, gương mặt nóng bừng, tâm trí rối loạn, không biết nên phản ứng ra sao.
“Bệ hạ… những thứ người ban cho, đã quá nhiều rồi…”
Phó Lang khẽ cười:
“Vẫn chưa đủ. Trẫm chỉ muốn đem hết những thứ tốt nhất thiên hạ, đặt trước mặt công chúa, để nàng tùy ý chọn lấy.”
Ta nghiêng đầu nhìn hắn.
Đôi mắt đen sâu như hồ nước đêm, lấp lánh ánh sáng li ti.
“Ở trong cung hẳn cũng chán rồi, vài hôm nữa trẫm định mở buổi săn bắn ở ngoại thành.”
“Công chúa có muốn cùng đi không?”
Ở Mạc Bắc, tài cưỡi ngựa bắn cung của ta còn hơn cả a huynh nửa bậc.
Săn bắn? Tất nhiên là có hứng!
Ta lập tức gật đầu lia lịa.
Phó Lang bật cười khẽ.
Nhìn gương mặt anh tuấn, ánh mắt thâm tình kia, tim ta khẽ lệch nhịp một nhịp.
Ta cắn môi, vội quay đầu đi, không dám nhìn nữa.
22
Buổi săn bắn lần này, quy mô cực lớn.
Không hạn chức quan, người có chút địa vị trong kinh đều đến đủ.
Ta vốn thích náo nhiệt, hôm nay vui vẻ chẳng để đâu cho hết.
Phó Lang đi cùng ta được một lúc thì bị đại thần gọi đi bàn việc.