Ngày cuối cùng trước khi hệ thống đưa ta rời đi, đột nhiên có người từ hoàng cung đến, truyền chỉ triệu ta và Phạm Đàn vào cung bái kiến hoàng thượng.
Trên đường đến chính điện, ta vô ý trật chân.
Cung nhân bảo ta nghỉ lại ngự hoa viên, họ sẽ đi tìm kiệu đưa ta tiếp tục.
Ta lặng lẽ ngồi sau tán hoa, bất giác nhìn thấy Tiêu Quý phi từ lâu không gặp. Kể từ lần lén rời cung bị Phạm Đàn trách mắng, nàng đã không dám ra ngoài nữa.
Nàng khoác lên mình bộ cung trang hoa lệ, dẫn theo vài cung nữ đi dạo hoa viên với vẻ không vui.
Sau khi dọn sạch đám người xung quanh, Tiêu Thư khẽ vuốt một nhành hoa, chậm rãi lên tiếng:
“Không biết phải đợi đến bao giờ, ta mới có thể gặp lại Phạm Đàn một lần nữa.”
“Hắn sắp hoàn tục cưới vợ rồi… Vậy ta còn lý do gì để đi tìm hắn đây?”
Nàng ép ra một nụ cười u uất:
“Có lúc, bổn cung thật ích kỷ, mong hắn cả đời làm một tăng nhân, mãi mãi sống giữa thanh đăng cổ Phật. Như thế, hắn không thuộc về ta, nhưng cũng chẳng thuộc về bất kỳ nữ nhân nào khác.”
Cung nữ bên cạnh, có lẽ là tâm phúc của nàng, liền khẽ an ủi:
“Vì sao Phạm Đàn Phật tử lại hoàn tục, lại đồng ý cưới nữ nhân kia, chẳng lẽ nương nương không rõ hay sao?”
“Ngài ấy đều là vì nương nương mà!”
“Tại cung yến, có kẻ cố ý hãm hại nương nương. Phật tử biết được, liền đổi chén rượu của mình với nương nương, uống phải rượu có vấn đề.”
“Ngay cả khi nô tỳ tạo cơ hội cho hai người ở riêng, ngài ấy cũng thà cắn nát đầu lưỡi mình, cũng không chạm vào nương nương, càng không dùng thân thể nương nương để giải độc. Ngài ấy chỉ đưa nương nương trở lại cung, xác nhận không có gì đáng lo mới chịu rời đi.”
“Còn nữ nhân kia, bám lấy Phạm Đàn Phật tử suốt năm năm không biết xấu hổ, cũng chỉ là một vị ‘giải dược’ mà thôi. Nương nương cần gì để tâm đến sự tồn tại của nàng ta?”
“Nếu Phật tử thực lòng với nàng, đã chẳng để nàng ở bên mình suốt năm năm mà không biểu lộ chút tình ý, lại còn đợi đến khi xảy ra chuyện kia, mới bố thí cho nàng một cuộc hôn nhân.”
Ta đưa đôi tay lạnh ngắt lên, chà xát gương mặt đang tê cứng của mình.
Ta sớm biết, bản thân chỉ là một vị “giải dược” đối với Phạm Đàn. Nhưng tự tai nghe người khác nói ra điều đó bằng giọng điệu khinh miệt, lại là một cảm giác hoàn toàn khác.
Hắn không nỡ làm vấy bẩn bạch nguyệt quang của mình, không muốn nàng phải đối diện với thị phi nơi hậu cung, mới chọn ta thay thế.
Ta kéo lê chân đau, thất thần theo Phạm Đàn tiến vào đại điện.
Hoàng thượng ngồi trên ngai cao, uy nghiêm mỉm cười:
“Ngươi thân là người xuất gia, dám xả thân cứu ái phi của trẫm, công lao to lớn.”
“Nghe nói ngươi vì một nữ nhân tên Tang Bạch mà phá giới, trẫm ân chuẩn cho ngươi hoàn tục, lại còn tứ hôn cho ngươi và nàng!”
Đây là ân sủng lớn lao, tựa tiếng sấm vang dội khắp đại điện.
Phạm Đàn đang quỳ trước ta, khuôn mặt ngước lên lộ vẻ không thể tin nổi, cả người dưới lớp tăng bào căng cứng.
Thực ra, hắn cũng không cần phải khó xử đến vậy.
Dù sao, ta sắp rời đi, sẽ không tiếp tục dây dưa, cũng sẽ không gả cho hắn.
“Xin hoàng thượng thu hồi thành ý, hôn sự này xin được hủy bỏ.”
Ta đứng dậy, đối diện với ánh nhìn từ bốn phương tám hướng.
“Dân nữ không muốn lấy hắn.”
“Dân nữ không thuộc về nơi này, rất nhanh thôi sẽ rời đi...”
Sự lạnh lùng trên gương mặt Phạm Đàn như ngọc lạnh vỡ tan, từng chút một rạn nứt.
Đôi mắt hắn chấn động, ửng đỏ nơi đuôi mắt, nhìn ta với vẻ không thể tin nổi.
“Tang Bạch, nàng vừa nói gì?”
“Ngươi muốn đi đâu?”