4
Không ngờ chưa đến nửa tiếng, đối phương đã hấp tấp kéo đến!
Hơn nữa không chỉ có một người, mà là cả một nhà ba người!
Người đàn ông thì đầu to mặt béo, mới chạy được mấy bước đã mồ hôi đầm đìa.
Người phụ nữ thì đeo vàng đầy tay, vừa nhìn đã biết không phải dạng dễ đối phó.
Còn cậu nhóc đi sau cùng, nhìn chẳng khác nào bản sao thu nhỏ của ông bố.
Thấy ba người nhà này xuất hiện, Tiểu Hoa liền ghé tai tôi thì thầm:
“Nhìn là biết nhà này không dễ chọc, sao em lại dính vào bọn họ vậy?”
Nghe xong, tôi chỉ muốn khóc:
Tôi cũng đâu biết tại sao mình lại vướng vào cái nhà này nữa chứ!
Nhưng điều xảy ra sau đó thật sự khiến tôi và Tiểu Hoa ngạc nhiên vô cùng!
Bởi vì cái nhà trông hổ báo không dễ dây vào này, khi đứng trước mặt cảnh sát Tần Xuyên lại ngoan ngoãn đến không ngờ!
Cảnh sát Tần yêu cầu họ xin lỗi, tên đàn ông đầu to mặt béo kia liền cười hì hì cúi đầu xin lỗi tôi ngay tại chỗ.
Cảnh sát Tần bảo họ về dời xe ngay, không được tùy tiện chiếm chỗ của người khác nữa.
Người đàn ông kia lập tức gật đầu rối rít:
“Về là tôi dời liền, về là tôi dời ngay!”
Thấy nhà họ tỏ ra biết điều như vậy, Tần Xuyên mới quay sang nói với tôi:
“Thôi, bên kia cũng đã nhận lỗi rồi, cô cũng nên nhượng bộ một chút, về tháo cái khóa xe đi. Dù sao thì cũng cùng sống trong một khu mà.”
“Vâng, về là tháo ngay ạ!”
Thấy tình hình như thế, tôi còn có thể nói gì nữa? Đương nhiên là đồng ý tháo khóa thôi.
“Được rồi, chuyện này tôi sẽ tiếp tục theo dõi. Về nhà, ai việc nấy làm cho xong nhé – bên kia thì dời xe, bên cô thì tháo khóa.”
“Vâng vâng, cảm ơn cảnh sát, phiền anh quá rồi!”
Suốt cả quá trình, nhà đó cứ một mực lễ phép, khiến tôi và Tiểu Hoa hoàn toàn không thể tin nổi:
Họ chính là cái đám hôm qua gọi điện mắng tôi té tát, còn gửi cả đống tin nhắn chửi rủa đây sao?!
Chờ họ rời đi, tôi còn thì thầm với Tiểu Hoa:
“Có khi nào nhà này không phải là người hôm qua gọi điện không ta?”
Tiểu Hoa cũng chỉ lắc đầu:
“Chị cũng không biết nữa…”
Nhưng cô ấy vẫn giữ một chút đề phòng. Trước khi rời khỏi đồn công an, Tiểu Hoa bảo tôi xin số điện thoại của cảnh sát Tần Xuyên.
Lúc đầu tôi định từ chối, nói đối phương đã xin lỗi rồi, về thì họ dời xe thôi mà.
Ai ngờ Tiểu Hoa lại nháy mắt với tôi một cái, thế là tôi cũng không tiện từ chối, đành trao đổi số với Tần Xuyên.
Vừa bước ra khỏi đồn công an, Tiểu Hoa lập tức nói:
“Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Lỡ cái nhà đó chỉ đóng kịch trong đồn, về nhà lại giở mặt thì sao? Có số của Tần Xuyên rồi, còn dễ xử lý. Hơn nữa, người ta vừa đẹp trai lại là cảnh sát, có số rồi thì còn tiện… nói chuyện thêm, đúng không~?”
Nghe Tiểu Hoa nói vậy, tôi còn biết nói gì nữa?
Chỉ đành gật đầu… đồng ý!
5
Về đến khu chung cư, Tiểu Hoa đã tháo cả hai ổ khóa ngay trước mặt nhà kia.
Tên đàn ông chủ nhà đó cũng không nói nhiều, lập tức lái chiếc SUV đỏ của mình rời khỏi chỗ đậu!
Thấy mọi chuyện dường như đã được giải quyết ổn thỏa, Tiểu Hoa cũng yên tâm chuẩn bị về.
Cô ấy còn chẳng thèm lên lầu, cứ thế phóng xe điện rời đi luôn!
Ai nấy đều đã giải tán, tôi cũng chuẩn bị ra ngoài lái xe quay về chỗ đậu.
Nhưng điều tôi không ngờ nhất là—một tiếng sau, khi tôi vừa lái xe đến trước chỗ đậu của mình—
Chiếc SUV đỏ lại quay về đậu y nguyên vào chỗ cũ!
Tôi chết sững tại chỗ.
Lập tức móc điện thoại ra gọi cho gã đàn ông đó, nhưng lúc này điện thoại của hắn đã tắt máy.
Tôi do dự một lúc, lại định gọi cho Tiểu Hoa, nhưng nghĩ đến việc cô ấy vừa về, giờ lại gọi quay lại thì áy náy quá...
Cuối cùng tôi chỉ còn biết gọi cho cảnh sát Tần Xuyên.
Nào ngờ điện thoại của cảnh sát Tần, lúc còn ở đồn thì gọi được—giờ cũng… tắt máy luôn!
Không dám làm phiền Tiểu Hoa, không liên lạc được với cảnh sát Tần, mà bên ban quản lý lại bảo không giúp được…
Tôi chỉ còn biết ngồi chờ ngay trước chỗ đậu xe mà khóc!
Nhưng đến cả khóc cũng không được yên—vì xe của tôi đang chắn đường.
Tôi vừa lau nước mắt vừa phải lái xe đi gửi chỗ khác.
Một tiếng sau, đỗ xe xong tôi lững thững đi bộ về nhà.
Chưa kịp bước vào tòa nhà, tôi đã thấy một đám người tụ lại ở sảnh, như đang hóng chuyện gì đó.
Tôi tiến lại gần hỏi thử, mới biết—trên lầu có một căn hộ bị chất đầy rác trước cửa, mùi thối bốc lên nồng nặc, ai cũng ngại lại gần.
“Tầng mấy vậy?”
Tôi còn đang ngơ ngác hỏi, thì có người trong đám đông đáp:
“Tầng ba, căn 302 ấy!”
Nghe tới đây, sắc mặt tôi lập tức tái mét—vì 302 chính là nhà tôi!