1.
Thánh chỉ được truyền tới phủ Thượng thư.
“Lệnh cho Lễ bộ Thượng thư Mạnh Phỉ, chọn một nữ nhi gả cho thái giám Tiết Yếu. Ngày lành không xa, cử hành hôn lễ.”
Phụ thân nhìn chằm chằm vào thánh chỉ, ánh mắt đỏ ngầu, tưởng như nứt toác. Các vị phu nhân, di nương sợ hãi đến suýt ngất.
Các tỷ muội trong nhà kinh hoàng mất hồn, nước mắt lã chã, tựa hoa lê trong cơn mưa.
Chỉ duy nhất ta vẫn điềm nhiên như mặt nước hồ thu.
Ta bước lên, nhẹ nhàng đón lấy thánh chỉ từ tay phụ thân, khẽ nói:
“Để ta.”
Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc, tựa hồ có thể nghe rõ cả tiếng kim rơi.
Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía ta, ánh lên đủ loại cảm xúc: kinh ngạc, khó hiểu, nghi hoặc.
Phải rồi, đường đường là nữ nhi của Thượng thư, dù chỉ là con thứ, nhưng nếu nói đến việc kết đôi với một công tử thế gia cũng đã quá xứng đáng.
Không một ai hiểu vì sao ta lại cam tâm nhảy vào hố lửa này. Nhưng cũng chẳng ai ngăn cản.
Ta tự cười giễu mình, bàn tay nắm chặt thánh chỉ đến run rẩy.
Mặc cho những ký ức trào dâng, như sóng dữ cuốn qua tâm trí.
Kiếp trước, người phụng mệnh phụ thân gả cho thái giám Tiết Yếu chính là tam muội, Mạnh Dật Như.
Mạnh Dật Như tính tình kiêu ngạo, vô lễ, sau khi thành hôn càng tệ hơn, công khai lẫn âm thầm làm nhục Tiết Yếu.
Cuối cùng, hành động của nàng không chỉ khiến bản thân gặp họa, mà còn kéo theo cả phủ Thượng thư kết nên mối thù không đội trời chung với Tiết Yếu.
Khi tân hoàng đăng cơ, Tiết Yếu một bước lên trời, trở thành Cửu Thiên Tuế khiến ai nấy đều khiếp sợ.
Nam tử trong phủ Thượng thư bị xử trảm, nữ tử thì bị đày đi biên ải.
Chỉ sau một đêm, cả gia tộc diệt vong.
...
Khi hay tin ta sắp phải gả cho Tiết Yếu, mẫu thân, đang nằm trên giường dưỡng bệnh, vô tình làm đổ bát thuốc.
Người cố gắng gượng dậy, muốn đi cầu xin phụ thân đổi ý.
Ta nhẹ nhàng đặt mẫu thân nằm xuống, lắc đầu, giọng nói bình thản mà chắc chắn:
“Mẫu thân, trưởng tỷ đã được hứa gả, còn tam muội tính tình quá kích động, chỉ e sẽ mang họa về cho Mạnh gia.
Tiết Yếu dù là thái giám, nhưng đã có thể ở bên cạnh Thái tử, ắt phải là người có tài cán. Con còn nghe nói, dung mạo của hắn cũng rất tuấn tú.
Người cứ yên tâm, nữ nhi nhất định sẽ sống tốt.”
Mẫu thân ngẩn ngơ hồi lâu, rồi run rẩy đưa tay ôm ta vào lòng.
Bên tai ta là tiếng nức nở ai oán của người, còn trong lòng ta là nỗi cay đắng trào dâng, chẳng thể nào ngăn lại.
Ta biết, đây là việc không thể làm, nhưng cũng là việc ta buộc phải làm.
Kiếp trước, ta vô tình nghe được rằng, vốn dĩ phụ thân định đưa ta vào cung.
Chính mẫu thân đã quỳ suốt một đêm, mới đổi được quyết định, để Mạnh Dật Như – con của Triệu di nương, thay ta tiến cung.
Về sau, mẫu thân vì bệnh nặng mà qua đời, cũng chính là do mưu kế của Triệu di nương.
Vậy nên, dù ta không dám chắc lần này nhập cung sẽ có kết cục ra sao,
Nhưng đời này, ta chỉ mong mẫu thân được sống an nhiên, khỏe mạnh.
2.
Chẳng mấy chốc, ngày thành hôn đã đến.
Vì đây không phải chuyện gì vẻ vang, nên phủ Mạnh cũng không tổ chức linh đình.