12.
Mạnh Dật Như giờ đã là phụ nhân nhà người, trên đầu đầy trâm cài châu ngọc, nhưng nét mặt lại thêm phần cay nghiệt.
“Nghe nói, hiện giờ ngươi và Tiết Thiếu Giám chung sống khá tốt đấy nhỉ?”
Nàng nhìn ta từ đầu đến chân, ánh mắt phảng phất sự giễu cợt, giọng nói mang chút ý tứ trêu chọc.
Ta cầm lấy chén trà, thổi nhẹ những lá trà nổi trên mặt, cúi mắt không đáp, trong lòng thầm đoán ý đồ của nàng.
“Phụ thân quả không nói sai, nhưng ngươi đừng quên thân phận của mình.”
Nụ cười trên mặt Mạnh Dật Như tắt lịm, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng. Nàng ném lên bàn một phong thư cùng một chiếc túi gấm.
Ta mở phong thư ra, nét chữ đúng là của phụ thân, nội dung ngắn gọn nhưng khiến lòng ta lạnh toát.
Ông lệnh cho ta tìm cơ hội hạ độc giết chết Tiết Yếu.
Trong túi gấm là một gói thuốc bột và chiếc trâm cài mà năm ta mười tuổi đã tặng mẫu thân.
Chỉ có điều, chiếc trâm ấy giờ đã gãy làm đôi.
Tâm trí ta rối loạn, bàn tay cầm trâm khẽ run, các khớp ngón tay dần tái nhợt.
Mạnh Dật Như nhìn ta đọc xong thư, liền vươn tay định lấy lại.
“Ngươi xem xong thì đưa ta, ta còn phải hủy nó đi.”
Ta bừng tỉnh, cố trấn định lại tinh thần, cất giọng bình tĩnh:
“Tam muội yên tâm, việc này ta tự khắc sẽ làm chu toàn. Nhưng túi gấm này, xin để muội tạm cất đi.”
Nhìn ánh mắt nghi hoặc của nàng, ta cân nhắc từ ngữ, tỏ vẻ chân thành:
“Thứ nhất, dạo gần đây Tiết Yếu hiếm khi ở nhà dùng cơm, ta không có cơ hội ra tay. Thứ hai, nếu hắn xảy ra chuyện trong nhà, người đầu tiên bị nghi ngờ chắc chắn là ta.
Muội không biết đấy thôi, từ sau vụ ám sát trước, Tiết Yếu càng phòng bị kỹ hơn. Mọi thứ trong phòng, dù chỉ thêm bớt một chút, hắn đều nắm rõ như lòng bàn tay. Ta chỉ sợ, nếu bất cẩn, sẽ liên lụy cả muội.
Sau hai ngày nữa là tiệc thọ của Thái hậu, văn võ bá quan cùng gia quyến đều có mặt. Khi đó, muội hãy đưa ta đồ này, ta sẽ tìm cơ hội hạ độc vào thức ăn của Tiết Yếu. Như vậy, chắc chắn sẽ không dính líu gì đến Mạnh phủ. Muội thấy thế nào?”
Mạnh Dật Như chần chừ một hồi, cắn môi suy nghĩ, dường như cảm thấy lời ta có lý.
“Vậy cũng được.”
Ta thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mạnh phủ đã sắp đặt ta làm thanh đao giết người, rõ ràng xem ta như quân cờ bỏ đi. Dù ta thành công, cũng khó tránh cái chết.
Nhưng mẫu thân vẫn còn bị khống chế trong phủ, ta không thể không chịu sự ràng buộc của họ.
May thay, Mạnh Dật Như đầu óc đơn giản, cục diện vẫn còn chỗ xoay chuyển.
Điều quan trọng nhất bây giờ là báo tin cho Tiết Yếu. Nếu tối nay hắn không về, sáng mai ta nhất định phải ra ngoài tìm hắn.
Chỉ sợ việc này sẽ khiến Mạnh phủ nghi ngờ.
Suy nghĩ rối bời kéo dài đến tận đêm khuya. Khi cơn buồn ngủ không thể đè nén, ta vừa định nằm xuống thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân quen thuộc.
Trong lòng bất giác thả lỏng, Tiết Yếu đã trở về!
13.
Thoáng chốc đã đến ngày Thái hậu thọ yến.
Vừa ngồi xuống chưa bao lâu, ta đã thấy Mạnh Dật Như đứng tựa vào một cây cột không xa, không ngừng nháy mắt ra hiệu.
Tim ta khẽ thắt lại, hít sâu một hơi, cầm lấy ly rượu bước về phía nàng.
“Sao ngươi đến muộn thế này!”
Mạnh Dật Như hạ giọng trách móc, nét mặt lộ chút bối rối, ánh mắt không ngừng quét nhìn xung quanh, nụ cười trên môi cũng đầy vẻ gượng gạo.
“Tam muội, thứ lỗi. Ta những ngày qua đã thu thập được một số chứng cứ bất lợi cho Tiết Yếu.
Chuyện hệ trọng, nhất định phải nhờ muội đích thân giao lại cho phụ thân.”
Ta lấy từ trong ngực ra một phong thư, nghiêm trang đặt vào tay nàng.
“Biết rồi, mau lại gần đây, đồ ấy ta để trong tay áo, cẩn thận đừng để ai nhìn thấy!”
Mạnh Dật Như tỏ vẻ sốt ruột, thấp giọng thúc giục không ngừng.
Thấy nàng cầm lấy phong thư, ta lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Tiết Yếu, tay giơ lên, ném mạnh chén rượu trong tay xuống đất.
Tiếng vỡ giòn tan vang lên, ngay lập tức, mấy tên thị vệ xuất hiện, bao vây Mạnh Dật Như. Chúng nhanh chóng tìm thấy trong người nàng một túi thuốc độc và một phong thư.
Tiết Yếu không biết đã tới bên cạnh ta từ khi nào, trầm giọng lên tiếng:
“Mạnh Dật Như, ngươi dám mưu đồ hãm hại Thái tử đương triều, nay người chứng vật chứng đều đủ cả, ngươi còn gì để nói?”
Đồng tử Mạnh Dật Như co lại, sắc mặt tái nhợt. Trong cơn hoảng loạn, nàng lớn tiếng biện minh:
“Ta không định giết Thái tử, ta muốn giết là...”