1.
Thánh chỉ ban hôn truyền đến khi ta đang bắt cá trong ngự hoa viên.
Con cá ấy là vật tiến cống từ phiên bang, thịt săn chắc, dai ngon, vị lại tươi mới, cứ để trong hồ ngắm thì thật uổng phí.
Cá quẫy dữ dội, bọt nước bắn tung, làm tiểu thái giám truyền chỉ bị dính ướt hết người.
Tiểu thái giám run rẩy như cầy sấy, song vẫn kiên trì ôm chặt thánh chỉ trong lòng.
Phúc Hỉ công công – kẻ khôn ngoan lão luyện – cũng không dám đích thân đến đưa, xem ra trong thánh chỉ này chẳng phải chuyện gì tốt đẹp.
Ta đoạt lấy thánh chỉ, xua tiểu thái giám lui:
“Bản cung biết chữ, tự đọc được, không phiền ngươi tuyên đọc.”
Tiểu thái giám vội vàng tạ ơn, quay đầu chạy mất.
Bản cung dù gì cũng là người có tiếng lành nhất kinh thành, dung mạo, tính khí đều nổi danh, cần gì phải chạy như gặp quỷ chứ?
Ta giở thánh chỉ ra, liếc mắt một cái – chẳng phải chỉ là một đạo thánh chỉ ban hôn thôi sao?
Có gì to tát.
Chỉ là... lát nữa nên xé luôn thánh chỉ hay là ném thẳng vào mặt lão đầu tử đây?
Một đường vừa đi vừa suy tính, chẳng mấy chốc đã đến điện Cần Chính. Còn chưa kịp bước vào, đã nghe tiếng phụ hoàng lẩm bẩm đầy vui sướng:
“Hôm nay quả là ngày đại hỉ, cuối cùng cũng có kẻ nguyện ý tiếp nhận cái tai họa này rồi.”
Ta bước tới, một cước đá gãy cửa điện Cần Chính, mỉm cười sáng lạn:
“Phụ hoàng muốn ban hôn, sao chẳng báo trước cho nhi thần một tiếng?”
Phụ hoàng đau lòng ôm lấy cánh cửa gỗ trắc quý, vội vàng gọi ta đến xem tranh:
“Tiểu tử họ Từ kia hình dung tú lệ, phong thần tuấn lãng, con ắt sẽ thích.”
Nếu loại trừ khả năng tranh vẽ quá đà, thì Từ Tùng Lễ quả thực rất hợp gu ta.
Thú vị lắm.
Phụ hoàng tranh thủ đưa đẩy, lấy từ ngăn bí mật ra một khối hổ phù, đưa vào tay ta:
“Nếu Từ Tùng Lễ dám làm điều gì có lỗi với con, cứ dùng thứ này diệt hắn là được, thế nào?”
Ta cẩn thận cất hổ phù, dứt khoát đáp ứng hôn sự này.
2.
Ta bắt đầu phục kích Từ Tùng Lễ, thề phải thấy mặt hắn cho bằng được.
Nhưng hắn như thể biết được hành tung của ta, lần nào cũng tránh né hoàn hảo. Khi ta nhận ra và đuổi theo, chỉ còn thấy một bóng lưng cao ráo.
Ước chừng cao hơn bảy thước, vai rộng eo thon, khí chất hiên ngang.
Ừm… vóc dáng đạt yêu cầu.
Để nhìn rõ mặt Từ Tùng Lễ, ta sai người canh giữ khắp các cổng phủ tướng quân, cuối cùng cũng chặn được hắn khi hắn lên xe ngựa xuất môn.
Ta tiện tay bẻ một nhành hoa, vung nhẹ cổ tay, cành hoa vút tới, cuốn theo luồng gió mạnh, hất tung rèm lụa bên xe ngựa.
Cuối cùng cũng có thể ngắm dung nhan!
Ta nhìn chằm chằm vào trong xe – Từ Tùng Lễ đội mũ trướng, lớp sa đen rũ xuống che kín cả gương mặt.
Không cam lòng, ta lại bẻ một cành hoa nữa ném tới – chiếc mũ bị đánh rơi, lộ ra một gương mặt đeo mặt nạ ngọc trắng.
Hả?
Chơi trò búp bê lồng búp bê đấy à?
Ta ôm mặt khóc nức nở.
Ra đường cũng phải đeo mặt nạ, chẳng lẽ Từ Tùng Lễ xấu xí đến mức không dám gặp người?
Ta lại lao thẳng về điện Cần Chính.
Lúc này cửa điện đã được tu sửa, trông dày chắc và vững chãi hơn hẳn.
Đang định đánh giá xem nên đá thế nào, thì Phúc Hỉ vội vã lao tới chắn trước mặt ta, khẩn thiết nói:
“Điện hạ xin nương tay với cánh cửa! Hoàng thượng nói, nếu người có điều chi không hài lòng, có thể dùng bạc trong tư khố để bù đắp. Xin người vạn lần chớ trút giận lên cánh cửa vô tội nữa.”
Sớm nói vậy có phải hay hơn không?
Ta xoa xoa tay, quét sạch tư khố của phụ hoàng một lượt, chẳng mấy chốc đã vứt Từ Tùng Lễ ra khỏi đầu.
3.
Hôn lễ được cử hành đúng hạn.
Thân là công chúa duy nhất của Đại Khải, lễ xuất giá của ta vô cùng long trọng.
Rực rỡ phồn hoa, mười dặm hồng trang trải thảm, tiếng trống rộn rã vang khắp hang cùng ngõ hẻm.
Trải qua đủ mọi nghi lễ phiền hà, ta và hắn được đưa vào động phòng.
Từ Tùng Lễ vén khăn voan lên, ta mới được nhìn rõ dung nhan vị phò mã “trên trời rơi xuống” này.
Quả thực là dung mạo tuyệt sắc, thậm chí còn hơn cả nữ tử thường nhân ba phần.
Chỉ là… trông có chút quen mắt.
Có lẽ vì ánh nến chập chờn khiến hoa mắt, ta buột miệng thốt ra:
“Lê Hoa tỷ tỷ?”
Từ Tùng Lễ sững người, rất nhanh sau đó hai má liền nhuộm một tầng đỏ ửng.
4.
Hai năm trước, ta đến Bắc Cương điều tra, chẳng may bị độc trùng cắn. May thay được một nữ tử cao gầy cứu giúp, mới giữ được tính mạng.
Nàng ấy đúng như tên, luôn mang theo hương hoa dịu nhẹ khiến người say mê.
Ta không nhịn được mà muốn lại gần.
Giai nhân thục nữ, ai mà chẳng yêu?
Có lẽ chưa từng gặp ai nhiệt tình như ta, Lê Hoa đỏ mặt, vội vã đẩy ta ra:
“Cô nương xin tự trọng.”
Ta bật cười:
“Lê Hoa tỷ tỷ, ta với tỷ đều là nữ tử, tỷ có gì ta có nấy, tự trọng cái gì?”
Nữ tử nơi biên ải sao còn thẹn thùng hơn cả khuê tú kinh thành thế này?
Ta nổi hứng trêu chọc:
“Nếu tỷ là nam tử, hôm nay cứu ta một mạng, ta ắt lấy thân báo đáp.”