Phiên ngoại: Lạc An
1.
Tiểu nha đầu vừa chào đời đã được phong làm Lạc An quận chúa, bình an vui vẻ, lớn lên khỏe mạnh.
Phụ hoàng ta ngày nào cũng cười toe toét, lúc thượng triều còn hớn hở khoe cháu gái trước văn võ bá quan.
Dù bách quan khổ không nói xiết, vẫn phải mỉm cười chúc tụng.
Họ không ngờ rằng — sau khi hạ triều cũng chẳng được yên.
Mọi tấu chương dâng lên, dòng phê đầu tiên bằng bút son của phụ hoàng luôn là:
“Ngươi biết bản tọa có cháu gái từ bao giờ?”
Ba tháng sau, mặt ai nấy đều đeo mặt nạ đau khổ, tất cả đồng loạt giả câm giả điếc.
Phụ hoàng nghi hoặc:
“Chư vị ái khanh sao lại im thin thít?”
“Khi xưa các ngươi còn khuyên trẫm mở rộng hậu cung, truyền nối hương lửa, sao giờ trẫm có hoàng tôn rồi lại chẳng ai mở miệng?”
2.
Khi Lạc An lớn thêm một chút, ngũ quan càng giống hoàng huynh.
Tiểu nha đầu đặc biệt thích cậu mình, thường xuyên cưỡi trên đầu hoàng huynh mà cười khanh khách.
Vừa kéo tóc hắn vừa ê a nói:
“Giựt giựt! Giựt giựt!”
Đau nhói da đầu là thế, hoàng huynh vẫn chẳng nổi giận, ngược lại còn cưng chiều giơ Lạc An lên cao chơi trò “bay cao cao”.
Trong gió, tiếng cười đan xen vang vọng.
Nhìn mái tóc hoàng huynh bị hành hạ, ta bất giác nhớ đến thuở bé mỗi lần hai ta đánh nhau hắn đều giật tóc ta.
Đúng là trời xanh có mắt.
3.
Lạc An cực kỳ bám ta, đi đâu cũng kè kè như cái đuôi nhỏ.
Mỗi lần có người hỏi nàng thích ai nhất, nàng đều không chút do dự:
“Thích mẫu thân nhất! Mẫu thân tốt nhất!”
Nhưng nha đầu lại đôi khi rất ghét phụ thân, khiến Từ Tùng Lễ sầu não suốt mấy ngày.
4.
Từ khi có Lạc An, ta và Từ Tùng Lễ hiếm có thời gian riêng tư.
Từ Tùng Lễ không vui, liền lấy món ngon dụ dỗ con gái về cung chơi với ông bà ngoại, sau đó lén đưa ta đi ngắm trăng dạo phố.
Hai ta đang tay trong tay sánh bước dưới hoa dưới nguyệt, thì Lạc An như từ dưới đất chui lên, chen giữa, phụng phịu nói:
“Phụ thân mẫu thân ân ái như vậy, thật khiến Lạc An thấy thừa thãi…”
Nói lời thâm sâu như thế, không biết là di truyền từ ai nữa…
5.
Phong ấp của Lạc An là quận Dự Chương – đất đai màu mỡ, phồn hoa thịnh vượng.
Năm tuổi, Lạc An tò mò hỏi ta:
“Mẫu thân, Dự Chương nghĩa là gì? Dân chúng ở đó trông như thế nào?”
Ta khó diễn đạt nên quyết định:
Dắt Từ Tùng Lễ và con gái đi tận nơi mục sở thị.
Dự Chương phú túc, gà chó thong dong, dân cư an hòa.
Ta hỏi Lạc An cảm thấy thế nào.
Nha đầu cắn tay, nghiêm túc đáp:
“Con là quận chúa, ăn bổng lộc một quận, được muôn dân nuôi dưỡng. Cho nên… con phải bảo vệ họ!”
Lạc An chống nạnh vênh váo, dáng vẻ kiêu ngạo kia y hệt Từ Tùng Lễ.
Ta không nhịn được, cúi xuống hôn một cái vào gương mặt mềm mại, phúng phính hồng hồng của nàng.
Từ Tùng Lễ thấy vậy liền ghé sát mặt lại, không nói mà ra hiệu muốn được thơm một cái.
Lạc An ghét bỏ hôn lên má hắn một cái, rồi trách móc:
“Phụ thân lớn tướng rồi còn đòi thơm thơm, chẳng biết xấu hổ!”
Từ Tùng Lễ thị giác
1.
Ta lại gặp một người bị độc trùng cắn.
Vùng Tây Bắc hoang dã hẻo lánh, khí hậu địa lý khác biệt với Trung Nguyên, kẻ mới đến không quen thường mắc đủ thứ bệnh lạ, hoặc bị độc côn độc thảo làm tổn thương, mẩn ngứa khắp người, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng nếu không chữa trị kịp thời.
Ta đang định tiến lên cứu giúp thì phát hiện… người bị thương là một cô nương.
Cô nương Trung Nguyên rất xem trọng danh dự. Nếu ta đường đột bước tới bị kẻ khác thấy, chẳng phải sẽ làm hỏng thanh danh nàng sao?
Quanh đó nhất thời không có nữ y, ta nghiến răng, chạy vào hiệu vải gần đó đổi sang nữ trang, dưới ánh mắt khiếp sợ và khinh bỉ của chưởng quầy, vội vàng quay lại cứu người.
Cô nương ấy tỉnh dậy, câu đầu tiên cất lời đã khiến ta nghẹn họng:
“Tỷ tỷ, tỷ thật tuấn tú.”
2.
Ta có phần ngượng ngùng, bèn vội đổi chủ đề:
“Cô nương cảm thấy thế nào? Có khá hơn không?”
“Nơi vết thương vẫn ngứa, nhưng không nghiêm trọng.”
Nàng vừa nói vừa nhìn ta chăm chú:
“Nhưng tỷ tỷ thân thể thơm quá.”
Xong rồi… xem ra ta giả dạng quá thành công, nếu để nàng phát hiện ta là nam tử, chẳng phải bao công sức đều uổng phí?
Ta đành gượng gạo đáp: