“Hiếm đến thế cơ à? Vậy mấy bông hoa trắng đó hóa ra lại là loài quý hiếm? Vậy cô Tô khi hái hoa, có làm đủ thủ tục chưa? Có được phép không?”
Tô Anh Anh liếc con trai tôi, nhoẻn miệng cười e thẹn nhưng ánh mắt lại đầy tự tin:
“Hẳn là được phép chứ. Dù sao cũng là A Khiêm đích thân dẫn tôi vào nhà kính, còn nói cho tôi thoải mái chọn.”
Kiều Yên Nhiên chau mày:
“Nhà kính?”
Tô Anh Anh tươi cười:
“Đúng thế, chính là nhà kính ở biệt thự Ngự Cảnh, bên trong toàn là giống loài quý hiếm. Nếu cô Kiều có hứng thú, có thể nhờ A Khiêm đưa đi xem.”
Biệt thự Ngự Cảnh? Chẳng phải sản nghiệp của nhà họ Kiều sao?
Cô lấy đồ của nhà họ Kiều, rồi còn dám khoe khoang trước mặt tiểu thư nhà họ Kiều?
Kiều Yên Nhiên lạnh nhạt:
“Hay thật. Tôi trở về nhà mình, mà còn cần người ngoài dẫn đường ư? Hạ Tư Khiêm, anh dẫn người vào vườn thuốc nhà tôi hái hoa, có được Kiều gia cho phép chưa?”
Hạ Tư Khiêm nhíu mày:
“Kiều Yên Nhiên, em lại làm loạn gì thế? Khi trước chẳng phải nói, sau này nhà kính đó sẽ thuộc về Hạ gia tôi sao?”
Kiều Yên Nhiên mỉm cười:
“Sau này thuộc về Hạ gia thì cũng là sau này. Vậy nên chuyện hôm nay, sau này anh hãy nói rõ ràng.”
Mặt Hạ Tư Khiêm tối sầm lại, rõ ràng bị thái độ cứng rắn của Kiều Yên Nhiên làm chướng mắt.
Tôi khẽ thở dài:
“Con à, vườn thuốc đó là của hồi môn của Yên Nhiên. Đợi đến khi nó gả vào Hạ gia, mới có thể tính là của chúng ta.
Hơn nữa, người ta có rộng lượng đồng ý, thì mình cũng chẳng thể trắng trợn lấy không. Huống hồ, ngay cả hôn lễ còn chưa định, con đã dẫn người phụ nữ khác đi, rồi chỉ vào hồi môn của Yên Nhiên mà bảo ‘cứ tùy tiện chọn’.
Dù con là con trai tôi sinh ra, tôi vẫn phải nói thật: Con làm vậy, quá mất mặt rồi. Con thấy có đúng không?”
Tô Anh Anh cười khẩy:
“Vườn thuốc là của nhà họ Kiều thì sao? Họ biết giá trị thật sự của nó không?
Bên trong toàn là dược liệu quý hiếm vô giá, thế mà đám tục nhân lại coi như cây cảnh để ngắm, thật phí phạm.”
Cô ta liếc về phía thùng rác, nơi vòng hoa vừa bị vứt đi, lại mỉa mai:
“Bị coi như rác mà ném bỏ, đúng là phung phí của trời!”
Tôi thật chẳng hiểu, cô Tô này đang khoe khoang cái gì. Kiều Yên Nhiên đã nói rõ đó là vườn thuốc, không phải “nhà kính hoa cảnh” mà cô ta gọi.
Chẳng lẽ mấy loại dược liệu trong đó không phải do nhà họ Kiều bỏ tiền, bỏ công sức mười mấy năm gây trồng, mà lại là trời rơi xuống để người ta hái bừa?
Kiều Yên Nhiên nhoẻn cười:
“Cảm ơn cô Tô đã khen ngợi vườn thuốc nhà tôi. Xem ra cô Tô cũng am hiểu dược liệu.
Hiểu thì tốt, chứ nếu không, đến khi truy cứu trách nhiệm lại giở trò ăn vạ, cho rằng nhà họ Kiều ỷ thế hiếp người thì thật phiền.”
Cô nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng:
“Mấy bông dược liệu quý bị cô bẻ gãy để đan vòng hoa đó, là do công ty dược Kiều thị của chúng tôi mời hơn mười chuyên gia thảo dược và tiến sĩ lâm nghiệp cùng nhau nghiên cứu, tốn mười hai năm mới nhân giống thành công. Chúng tôi đang đợi những bông này kết hạt để nhân rộng gieo trồng.
Chi phí cho các thí nghiệm suốt mười hai năm qua, ít nhất cũng hơn hai tỷ tệ.
Cảnh sát sắp đến rồi. Cô Tô, cô có thể tranh thủ gọi luật sư ngay đi.”
Hạ Tư Khiêm cau có:
“Kiều Yên Nhiên, em thật sự báo cảnh sát à? Em cũng quá nhỏ nhen rồi đấy.”
Kiều Yên Nhiên cười nhạt:
“Không thì sao? Nếu Hạ công tử hào phóng, thì thay cô ta bồi thường hai tỷ đi, chắc cũng chẳng khó gì nhỉ?”
Vừa nói, cô vừa nhìn tôi.
Tôi buông tay, bất lực:
“Đừng nhìn ta, ta với nó chẳng có quan hệ gì. Ta sẽ không trả thay đâu.”
“Mẹ!”
“Đừng gọi tôi là mẹ. Tôi đã cắt đứt quan hệ mẹ con với cậu từ lâu rồi.”
“Chuyện từ bao giờ, sao con không biết?”
“Khi anh nợ người ta hai tỷ.”
Hạ Tư Khiêm nhìn Kiều Yên Nhiên, vẻ mặt như muốn nói: Muốn tôi nhìn cô thêm vài lần, thì ngoan ngoãn hiểu chuyện đi.
“Yên Nhiên, Anh Anh hái hoa cũng là vì muốn chúc mừng sinh nhật mẹ tôi – cũng là mẹ chồng tương lai của cô. Cô không đến nỗi nhỏ nhen đến mức ngay cả vài bông hoa tặng mẹ tôi cũng tiếc đấy chứ?”
Kiều Yên Nhiên ôm ngực, bật thốt:
“Trời ơi, đây là lời của hổ lang gì vậy? Tôi Kiều Yên Nhiên muốn tặng quà cho ai, cần người khác làm thay à?
Chính tôi cũng chỉ dám tặng một sợi dây chuyền tám chục triệu, còn cô ta vung tay thay tôi tặng món quà hai tỷ, rồi bắt tôi trả tiền hộ? Hạ Tư Khiêm, từ khi nào anh đổi nghề làm thổ phỉ thế?
Còn nữa, đừng có nhận bừa người thân. Tôi hiện tại chưa có ‘mẹ chồng tương lai’, tôi chỉ có một người mẹ nuôi thôi.”
Nói rồi, cô khoác chặt tay tôi:
“Mẹ, mẹ nói đúng không, mẹ nuôi?”
Ngày nhỏ, tôi từng muốn nhận cô bé này làm con gái nuôi, nhưng khi đó Yên Nhiên thích con trai tôi, muốn làm dâu nhà tôi, nên không chịu nhận thân.
Bây giờ, trước mặt bao người cô lại gọi tôi một tiếng “mẹ nuôi”, ý tứ rõ ràng khỏi nói: Hạ Tư Khiêm – cô không cần nữa.
Cảnh sát đến, Hạ Tư Khiêm và Tô Anh Anh bị dẫn đi, vòng hoa hai tỷ cũng được thu làm vật chứng.