3.
Trong lòng ta tràn đầy nghi hoặc.
Hôm đó tại chùa Tử Ninh, ta một mình cầu Phật, lại bất ngờ chạm mặt một nam nhân đang trúng thuốc.
Nam nhân kia hung hãn như dã thú, ép ta vào phía sau tượng thần trong chùa, điên cuồng va chạm thân thể ta, tàn nhẫn lưu lại vết cắn khắp người.
Ta liều chết giãy giụa phản kháng, rút trâm cài tóc định đâm chết hắn. Nào ngờ vừa nhìn đến cổ áo hắn thì trông thấy hoa văn rồng tôn quý thuộc về hoàng gia.
Trong khoảnh khắc thất thần, đau đớn như lưỡi dao bén nhấn sâu khiến ta bật khóc thành tiếng.
Ta trơ mắt nhìn dấu chu sa nơi cổ tay ngày càng mờ nhạt, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Không rõ bao nhiêu lần mây mưa dập dềnh, đến khi ta mở mắt lần nữa, nam nhân vừa rồi còn hoang dại càn rỡ đã thu lại vẻ hung hãn, mang gương mặt đầy hối lỗi, lặng lẽ lau sạch thân thể cho ta.
Thấy ta tỉnh lại, hắn khẽ nói bằng giọng trầm khàn, chất chứa áy náy
"Trẫm sẽ chịu trách nhiệm."
"Ngươi là... Hoàng thượng?"
Ta chỉ là nữ nhi của một vị văn thần tứ phẩm, làm gì có tư cách diện kiến chân dung Thiên tử.
Song, Tân đế Tiêu Thần lại là một người đặc biệt.
Hai năm trước, Hiền Vương Tiêu Việt làm phản, mưu đồ soán vị, giam cầm Tiên đế và Hoàng hậu, sát hại các công chúa hoàng tử, tru di các trung thần lương tướng. Ngay cả quan chép sử cũng bị giết một lượt, hòng dùng máu người để chặn miệng thiên hạ, cướp lấy ngai vàng chính thống.
Hoàng thành khi ấy lòng người hoảng loạn, u ám phủ trời, ánh mặt trời cũng không thể rọi qua tầng mây máu.
Cho đến khi Thần vương Tiêu Thần, người trấn thủ phương Bắc nhiều năm, đích thân dẫn thiết kỵ hồi kinh phò giá, trời của Đại Khởi mới thực sự hé sáng.
Tiêu Thần thế như chẻ tre, một đường phá vỡ phòng tuyến, chém đầu Hiền vương ngay tại chính điện hoàng cung, dẹp yên phản loạn, khôi phục chính thống.
Chỉ tiếc khi đó, Tiên đế cùng Hoàng hậu đã bị Tiêu Việt hãm hại. Tam công chúa, Ngũ hoàng tử và Thất hoàng tử chết thảm không thể nhìn thẳng.
Hoàng thất nhuốm bùn, tàn dư của Hiền vương đào tẩu, trà trộn trong dân, khó lòng truy xét rõ ràng.
Để răn đe bọn loạn đảng ẩn nấp trong bóng tối, ngày Tiêu Thần dẫn quân tiến vào hoàng cung, lập tức ban chiếu yêu cầu toàn thể bá quan văn võ phải dẫn theo gia quyến quỳ nghênh bên đường, thể hiện trung tâm với tân đế.
Kẻ nào không quỳ, lập tức xem như đảng phản nghịch, xử tử tại chỗ.
Cũng trong ngày hôm ấy, ta mới có cơ duyên diện kiến chân dung của Tiêu Thần – giáp bạc giáo dài, tuấn lãng như thần, khí thế ép người, không giận mà uy.
Hai năm kể từ khi đăng cơ, có người ca tụng Tiêu Thần là minh quân cứu nước, cũng có kẻ mắng chửi ngài là kẻ thủ đoạn độc đoán, ra tay tàn nhẫn vô tình.
Tất cả những lời ấy, đều không thể nào gắn kết với nam nhân đang đứng trước mặt ta lúc này – dáng vẻ lúng túng, tay chân vụng về – nhưng hắn quả thực chính là Tân hoàng Tiêu Thần.
Tiêu Thần dường như nhận ra, càng cố gắng thu dọn thân thể ta cho chỉnh tề, lại càng không tránh khỏi tiếp xúc làn da.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Toàn thân ta khẽ run lên.
Tiêu Thần nhặt lấy tấm trường bào vừa rơi xuống đất, cẩn thận phủ kín lấy ta, sau đó cúi người ôm lấy thân thể ta đã mềm nhũn, bước nhanh từ cửa sau ra ngoài, hướng thẳng lên phía sau núi chùa.
Hắn đưa ta lên một chiếc kiệu nhỏ đơn sơ.
"Chuyện hôm nay là trẫm mạo phạm ngươi, trẫm sẽ đích thân bồi tội."
"Thần nữ không dám. Thần nữ hiểu rõ, hôm nay Hoàng thượng cũng là kẻ bị hãm hại."
Ta không phải nữ tử vô tri. Dáng vẻ thất thường mất khống chế ban đầu của Tiêu Thần, rõ ràng là trúng độc dược.
Tiêu Thần trầm giọng nói
"Trẫm sẽ cho ngươi một lời giải thích."
"Nhưng trước khi điều tra rõ ràng, ngươi tuyệt đối không được để lộ chuyện giữa ngươi và trẫm hôm nay..."
"Thần nữ đã rõ."
Thấy ta hiểu chuyện, Tiêu Thần khẽ hỏi
"Ngươi tên là gì?"
Nếu là kẻ khác dám đối xử với ta như vậy, ta sớm đã dùng trâm cài kết liễu hắn. Nhưng người này lại là đế vương, ta đành phải nuốt hận mà nhận mệnh.
Song ta cũng không thể để bản thân chịu thiệt vô ích.
"Thần nữ tên... Lục, Tụng, Nguyệt."
Ta chậm rãi nói ra tên mình, nhưng do môi lưỡi vẫn còn sưng tấy sau khi bị Tiêu Thần cắn mút, chữ "Nguyệt" phát âm có chút mơ hồ.
Chỉ nghe hắn trịnh trọng lặp lại
"Lục, Tụng, Ngọc? Trẫm sẽ phái người liên lạc với ngươi."
Ta vừa định mở miệng đính chính, thì toàn thân đã như rã rời. Còn chưa kịp nói ra, trước mắt ta đã tối sầm lại.
Lúc mở mắt lần nữa, ta đã bị đưa về Lục phủ trên một cỗ kiệu kín đáo.
Từ hôm ấy, ta vẫn luôn chờ đợi.
Thế nhưng suốt hai tháng qua, ta chưa từng nhận được bất kỳ tin tức nào từ Tiêu Thần – cái tên cẩu hoàng đế đó.
Ta vừa thấp thỏm lo âu, vừa phải chịu đựng cơn hành nghén hành hạ khôn cùng.
Mà trên người Lục Tụng Ngọc thì ngày một nhiều thêm những thứ mới lạ. Không ít lần ta bắt gặp nàng ta ôm thư tín, mặt mày ngập sắc xuân hồng hào.
Lại thấy nàng mỗi ngày đều ôm lấy chén thuốc mà nâng niu như báu vật, uống quá bổ đến độ chảy máu cam.
Thì ra hôm ấy, Tiêu Thần nghe nhầm tên ta, đem "Tụng Nguyệt" nghe thành "Tụng Ngọc".
4.
Lục Tụng Ngọc cho rằng mình đã được Hoàng thượng để mắt và âm thầm chỉ định, nên hôm nay mới cả gan định dìm chết ta trước mặt mọi người.
"Chỉ cần chứng minh được chu sa hộ thân của ngươi là giả, thì mẫu thân ngươi – chủ mẫu Lý thị – người đã giúp ngươi giả mạo, cũng sẽ bị liên đới tội danh."