20.
“Xin Hoàng thượng yên tâm, mạch thai của cô nương Tụng Nguyệt rất ổn định. Hôm nay là do đứng lâu nơi đầu gió lại thêm bị kinh sợ nên mới ngất đi. Chỉ cần uống thuốc rồi tịnh dưỡng vài ngày là sẽ không sao.”
Nữ ngự y Hứa là người của Tiêu Thần, từ sớm đã được giao trọng trách ứng phó cho biến cố hôm nay.
Việc dấu chu sa trên cánh tay ta bị mờ đi vốn đã nằm trong dự đoán của Tiêu Thần. Hắn sớm cho người chuẩn bị phương án ứng biến, và Hứa nữ y cũng biết rất rõ hậu quả của việc đánh đồng chu sa với sự trong sạch của một nữ tử.
Đã có quá nhiều cung nữ bị xử oan vì lý do này. Nên lần này, nàng cũng mượn cơ hội để nói rõ cho mọi người hay—dấu chu sa không thể đại diện cho sự trinh tiết của nữ nhi.
Khi nhận ra sắc mặt ta tái nhợt trong yến tiệc, Hứa nữ y đã lặng lẽ sai người treo một túi hương thơm bên ghế của ta, giúp xoa dịu cảm giác buồn nôn do thai nghén.
Dù mọi thứ đã được chuẩn bị từ trước, nhưng sự lạnh lùng và khó lường của Tiêu Thần trong yến tiệc vẫn khiến lòng ta bất an mãi không yên.
“Có phải... trẫm làm nàng sợ rồi không?”
Tiêu Thần thừa hiểu tính mình.
Ta liếc chàng, nửa trách nửa dỗi.
Tiểu Ninh vương chen vào, giọng đầy hồn nhiên:
“Hoàng tẩu đừng sợ, hoàng huynh của ta từ nhỏ đã thế rồi, bởi vậy nên làm vua đến giờ mà chẳng có ai bên cạnh cả.”
“Ngươi đừng giận Hoàng huynh ta nữa,” Tiểu Ninh vương nhỏ giọng giải thích, “lần này kỳ thực cũng là do ta sơ suất. Hôm ở chùa Tử Ninh, ta ham chơi, bất cẩn rơi xuống ao cá chép trong chùa, Hoàng huynh mới nhặt nhầm hương của ta nên mới trúng kế.”
“Dù quá trình có chút lầm lẫn, nhưng kết quả lại là hữu duyên thiên lý. Hoàng huynh ta thật lòng thích tẩu tẩu.”
Ta vội đỡ lời, giọng nhẹ nhưng kiên quyết: “Ta còn không dám nhận một tiếng ‘tẩu tẩu’ của Vương gia.”
“Ngươi xứng đáng.”
Tiêu Thần nói, giọng trầm ổn như đỉnh núi: “Truyền ý chỉ của trẫm, Lục thị nữ Lục Tụng Nguyệt, tâm tính thuần hậu, gan dạ quả cảm, có công cứu giá, phong làm Chính nhị phẩm Thục phi.”
Ta cả kinh: “Bệ hạ?”
Tiêu Thần nhìn ta, ánh mắt dịu lại: “Tất cả những gì xảy ra hôm nay, với nàng là tai họa từ trên trời rơi xuống. Trẫm ban phong hào này, xem như bù đắp cho nàng và hoàng nhi.”
“Hơn nữa, chuyện hôm đó tại chùa vốn không thể giấu kín được. Vậy thì trẫm dùng tôn vị cao quý để chặn miệng thế gian.”
“Để bọn họ hiểu, nàng không phải kẻ vượt lễ trái khuôn, mà là người đã dũng cảm bảo vệ trẫm.”
Đúng vậy, chuyện phong nguyệt trong thiền phòng, dẫu có nguyên nhân bất đắc dĩ, nhưng miệng đời khó tránh, thời gian trôi đi, ắt sẽ có người mượn cớ công kích phẩm hạnh của ta.
Giống như việc Tiêu Thần phế sát Hiền vương, vốn là hành động chỉnh đốn càn khôn, nhưng lâu dần cũng bị những kẻ sĩ phu phê phán là huynh đệ tương tàn.
Tiêu Thần đã dùng hoàng quyền để thay ta chặn đứng miệng lưỡi thiên hạ—thật ra, chàng chẳng hề để tâm đến thanh danh của đế vương.
Sau khi thánh chỉ phong phi được ban ra, Tiêu Thần tiếp tục hạ một đạo chỉ khác:
“Thích khách thủ không hành thích trước mặt trẫm, tra xét kỹ thân phận toàn bộ tăng chúng chùa Tử Ninh.”
Có thể hạ độc trong hương, lại đúng vào ngày quan trọng ấy đưa ta vào thiền phòng, ngoài người của chùa Tử Ninh thì chẳng còn ai khác.
Kẻ khoác áo cà sa ấy chưa chắc đã là thật tăng nhân, rất có thể là dư đảng của Hiền vương ẩn nấp trong đó.
“Còn những kẻ khác hôm nay mưu toan hãm hại Thục phi của trẫm, làm kinh động thai khí hoàng nhi—chủ mưu, toàn bộ xử trượng lệnh đến chết.”
21.
Kẻ đầu tiên nhảy ra vu tội, chính là Lục Tụng Ngọc.
May mắn thoát được hình phạt cắt lưỡi, sau khi nghe chiếu chỉ ban xuống, nàng ta sợ đến ngây người, thân thể run rẩy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Nàng ta khóc lóc bò đến trước mặt ta, quỳ rạp xuống đất, nước mắt đầm đìa, giọng run rẩy van xin:
“Thần nữ biết sai rồi, cầu xin cứu mạng. Dẫu sao thần nữ và người cũng là đồng huyết thân sinh, một vinh cùng vinh, một tổn cùng tổn. Nếu hôm nay thần nữ bị xử tử, thể diện người cũng khó giữ vẹn toàn.”
Ta khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống nàng ta.
“Một vinh cùng vinh, một tổn cùng tổn? Lời này thốt ra từ miệng ngươi, sao lại nực cười đến vậy? Vì chút vinh hoa của bản thân, ngươi không tiếc đem ta đẩy vào đường chết. Khi đó, ngươi có từng nhớ tới thân tình huyết thống?”
“Ngươi không màng tới gia môn, gia môn cũng sẽ chẳng vì ngươi mà giữ lại đường sống.”
Lời nói của ta như từng nhát dao đâm vào lòng nàng ta, khiến nàng càng thêm bối rối.
Đã không còn lối thoát, Lục Tụng Ngọc chợt gào lên, ánh mắt uất hận nhìn về phía đế tọa:
“Là người hại ta! Ban đầu ta vốn không có ý vọng tưởng. Là người sai người mang những vật ban thưởng tới phủ, khiến ta sinh lòng ảo tưởng. Là người khiến ta tin rằng hoàng thượng cao cao tại thượng cũng có thể sủng ái một thứ nữ thấp hèn như ta.”
“Hoàng thượng, tất cả những tội nghiệt hôm nay, đều là người ép ta! Là người khơi lên dục vọng và dã tâm trong lòng ta. Thần nữ chỉ muốn tranh lấy thứ bản thân khao khát, có gì sai?”
“Người thân là quân vương thiên hạ, lại lừa gạt một nữ tử yếu ớt, nay còn lấy thân phận thiên tử mà phán xét ta. Người có tư cách gì?”
Thực ra, Lục Tụng Ngọc quả là một trong những quân cờ nằm trong mưu cục của Tiêu Thần.