1
Trấn Bắc Vương Tiêu Hành, mười bốn tuổi đã cầm binh ra trận, mười năm không chiến nào bại.
Nửa năm trước, trong trận Tây Lương, bị kẻ địch ám toán, thắng hiểm trở về, nhưng hai chân bị phế, chỉ có thể quay về kinh tĩnh dưỡng.
Thánh thượng đích thân phong Vương.
Lại ban vàng mười vạn lượng, mỹ nữ một trăm người.
Người được tiến vào vương phủ, nhất định phải thân thế trong sạch, tốt nhất là nữ tử quan gia, không phân biệt đích thứ, nhưng dung mạo và tính tình phải xếp hàng đầu.
Khi ta lên xe ngựa vào kinh, mẹ ta vừa kéo ba đệ đệ vừa khóc mà đuổi theo không rời.
Ta cũng khóc đến sưng đỏ cả mắt.
Nhìn gương đồng, lòng dạ hoang mang bất an.
Phụ thân là huyện lệnh nho nhỏ tại quận Nam Tiều, nhờ cậy quan hệ mới đưa ta vào đây, mong mượn tay Vương gia trèo cao.
Nhưng chẳng hề hỏi ta có nguyện ý hay không.
Ta khóc suốt dọc đường vào kinh thành mới chịu nín.
Quản gia Vương phủ sắp xếp chỗ ở riêng, mời bà vú trong cung đến dạy quy củ.
May còn có tỷ muội đồng hành, tâm sự đỡ buồn, chỉ là thường hay nhớ nhà.
Nửa tháng sau, bà vú từ sáng sớm đã gọi dậy, sai người chải chuốt trang điểm.
Dưới sự dẫn dắt của quản gia, chúng ta tiến vào Vương phủ.
Quản gia cầm sổ điểm danh từng người, gọi đến ai, người đó phải đơn độc vào đại điện.
Phía trong, Vương gia tự mình chọn lựa, định đoạt ai được lưu lại.
Mấy chục vị tỷ muội đầu tiên, đều cười bước vào, khóc bước ra.
Có người quen biết, vừa lau nước mắt vừa nói Vương gia hung dữ đáng sợ, ngồi trên xe lăn từ xa đã khiến người ta phát run.
Các nàng ai nấy đều xinh đẹp, không thiếu kẻ tinh thông cầm kỳ thi họa, ca múa tấu nhạc.
Như thế còn không lọt mắt Vương gia, ta chỉ sợ nhận hai lượng bạc rồi bị đuổi về quê cho xong.
Đến khi quản gia gọi tên ta, lưng liền ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Đại điện rộng lớn vắng lặng, bốn phía âm u lạnh lẽo.
Ta cắn răng nhấc chân bước qua bậc cửa.
Nào ngờ quá khẩn trương, chân run rẩy, “ối” một tiếng, quỳ rạp xuống nền đá xanh.
Đầu gối va chạm, phát ra một tiếng trầm đục.
Đau đến nhe răng trợn mắt.
Nửa tháng học nghi lễ cùng bà vú, thoáng cái quên sạch.
Trong điện chỉ còn tiếng ta khe khẽ thở dốc.
Ta nghĩ, xong đời rồi.
Thất lễ thế này, e rằng Vương gia sẽ giận dữ, sai người xử tử ta ngay tại chỗ.
Ta cúi đầu, giống như tử tội chờ bị phán quyết.
Cuối cùng, chờ được một tiếng nói:
“Ha, hầu hạ không tệ, chính là nàng đi.”
Hử?
Ta không nghe lầm đấy chứ?
2
Chỉ vì một cái quỳ gối mà được chọn ư?
Ta không nhịn được ngẩng đầu, muốn nhìn xem vị Trấn Bắc Vương truyền kỳ kia rốt cuộc có vấn đề gì không.
Nào ngờ chạm thẳng vào đôi mắt sâu không đáy của hắn.
Ta sợ đến mức vội cúi đầu.
Cứng ngắc dập đầu tạ ơn xong, kéo váy lết chân què ra khỏi đại điện.
Các tỷ muội thân thiết lập tức vây quanh.
“A Phù, ngươi được chọn rồi sao?”
“Trời ơi, sắc mặt ngươi sao tái thế này?”
“Vương gia thật sự đáng sợ vậy sao?”
Ta nhớ lại ánh mắt thoáng nhìn ban nãy, Vương gia mặc áo choàng đen ngồi trên xe lăn, mặt lạnh như sương, quả thật rất dọa người.
Chưa kịp thuật lại, bà vú đã đến dắt ta đi thu dọn, chuyển sang viện khác.
Mọi người lúc ấy mới biết ta trúng tuyển, ai nấy đều ánh mắt hâm mộ.
“Một bước lên mây rồi, sau này hầu hạ Vương gia chu đáo, chính là hưởng vinh hoa phú quý. Biết đâu đấy, còn có thể làm Vương phi.”
Ta biết nàng nói lời dễ nghe để an ủi.
Lặng lẽ tháo vòng bạc trên cổ tay trao cho nàng, cảm tạ mấy ngày qua đã chỉ bảo.
Nhưng một khi được chọn, tức là không còn cơ hội rời khỏi Vương phủ.
Không thể về nhà, không được gặp lại mẹ và các đệ.
Tim ta như bị ai bóp nghẹt, không kìm được đỏ hoe mắt.
Sự đã rồi, bi thương cũng chẳng ích gì.
Vương gia bị tật ở chân, không đợi bà vú dặn dò, ta cũng tự biết phải hầu hạ cho tốt.
Chỉ có như vậy, ta mới mong sống yên ổn trong phủ.
Còn cái gọi là Vương phi...
Ta vốn xuất thân tiểu hộ, nghĩ đến thôi cũng không dám.
3
Hôm ấy, ngoài ta ra, Vương gia còn lưu lại một cô nương khác.
Chúng ta cùng hầu hạ bên người Vương gia, nhưng nàng cứ liếc mắt nhìn ta đầy ác ý, như thể ta đắc tội với nàng.
Thật ta không hiểu nổi.
Rõ ràng ta mới là người bưng trà rót nước, bóp vai đấm lưng, nàng chỉ đứng một bên, uốn éo gọi một tiếng “Vương gia” mà cũng nhận được phần thưởng ngang ta.
Nàng còn bất mãn điều gì?
Ta thật muốn trừng mắt đáp lễ.
Hôm nay là ngày Vương gia tắm thuốc.
Như thường lệ, ta đứng chờ ngoài cửa.
Nào ngờ Vương gia đột ngột gọi ta vào.
“Lại đây, chà lưng cho bổn vương.”
“Dạ!”
Ta vội vàng đáp lời, mãi đến khi nhận ra ý câu ấy mới đỏ mặt tía tai.
Vương gia dung mạo tuấn mỹ, nổi danh thiên hạ.
Người đời gọi là “Ngọc diện Diêm Vương”.
Ngay cả bà vú cũng nói, được hầu hạ Vương gia là phúc phận của chúng ta.
Nhưng từ nhỏ đến lớn, ngoài ba đệ đệ ra, ta chưa từng tắm cho nam nhân nào.
Ngập ngừng không dám tiến lại.
Vương gia có vẻ sốt ruột.
“Còn không mau tới, hay đợi bổn vương đích thân đến mời?”
Thanh âm trầm thấp khàn khàn, cực kỳ dễ nghe.
Nhưng giờ lòng ta như rối tơ vò, chẳng có tâm trí mà thưởng thức.
Mặt nóng ran, ta vòng qua bình phong, cầm lấy khăn tắm.
Hương thảo dược nhè nhẹ tỏa khắp phòng.
Chỉ có tiếng nước lách tách vang lên.
Ta mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, quyết không dám liếc bậy.
Vương gia hai chân không tiện, ta chăm sóc thương tích, không nên sinh tạp niệm.
Thế nhưng đầu ngón tay chạm đến cơ bắp rắn chắc, tim ta lại không nghe lời, đập loạn lên.
Ta không ngừng nhẩm thầm:
Không sao đâu, không sao đâu.
Nhà có ba đệ đệ, khi còn nhỏ đều do ta tắm giúp.
Đều là nam nhân, có gì khác biệt đâu chứ...
Bụng đệ đệ mềm mềm.
Bụng dưới của vương gia lại rắn chắc như sắt đá.