17
Ta tưởng vương gia bị điên rồi.
Tự dưng lại đòi cưới ta làm chính thê.
Ta xuất thân bình thường, dung mạo cũng chẳng có gì nổi bật.
Mà cưới vợ chính là lập vương phi đấy.
Ta chưa từng dám mơ xa đến vậy.
Nhưng lời vương gia nói, ta cũng không thể bác bỏ.
Hắn điên thì cứ điên, ta chỉ cần giữ vững lòng mình,
Chớ để dao động.
Ta từng thấy mẹ bao lần lặng lẽ lau nước mắt trong đêm.
Ta không muốn sống cuộc đời như vậy.
Vương gia không còn để ta hầu hạ.
Ngày nào cũng đến thăm ta —
Có khi mang theo vài thứ đồ chơi lạ mắt,
Có khi kể cho ta nghe những câu chuyện trong sách.
Mỗi ngày trôi qua, ta luôn mỏi mệt.
Cứ muốn ngủ gà ngủ gật.
Trước kia ta ăn được hai bát cơm,
Giờ chỉ cần thấy thức ăn nhiều dầu mỡ là buồn nôn.
Tiểu Đào che miệng cười trộm.
Ta hỏi nàng cười gì.
Nàng đắc ý nói:
“Cô nương, người có hỷ rồi!”
Ta ngẩn người, hồi lâu chưa thể phản ứng.
Nghĩ kỹ lại, đúng là đã lâu rồi không thấy nguyệt sự.
Lòng ta bỗng chốc hoảng hốt.
Không nhịn được mà nhớ tới vương gia, rồi lại nhớ đến mẹ.
Sinh con cho vương gia —
Là mộng tưởng của bao người.
Nhưng ta, từ đầu đến cuối, chỉ mong có thể yên ổn sống trong vương phủ.
Hắn sủng ta một ngày, ta hưởng một ngày.
Nếu một mai hắn chán ta…
Mà ta lại động chân tâm.
Thì chỉ còn nước sống không bằng chết.
Tết tiểu niên, vương gia về phủ rất sớm.
Trên mặt mang theo ý cười lấp lánh.
Ta đoán mãi cũng không ra nguyên cớ.
Đến bữa tối, khi ta lại nôn mửa không ngừng,
Hắn hoảng hốt mời đại phu tới bắt mạch.
Một phen nháo loạn, đại phu mới chắp tay cung kính nói:
“Phu nhân là mạch hỉ, nhất định phải giữ tâm trạng thoải mái, an dưỡng thai nhi.”
Vương gia vừa vui vừa lo nhìn ta.
Ta nhẹ nhàng cười với hắn.
Ta từng thấy mẹ ta khi mang thai, đặc biệt là lúc bầu đệ đệ thứ ba — uống nước lạnh thôi cũng nôn.
Ta không sợ sinh con cho vương gia.
Nhưng trong lòng vẫn có một nguyện vọng —
Ta muốn gặp mẹ.
Thế nhưng nhìn sắc mặt hao gầy của vương gia mấy ngày nay,
Ta lại không nỡ mở miệng.
Chỉ đành nói là thân thể mỏi mệt, rồi nằm xuống nhắm mắt ngủ tiếp.
Vương gia ngồi bên giường, nắm tay ta áp lên má:
“A Phù, ta biết nàng đang nghĩ gì.”
“Qua tết rồi, tất cả nguyện vọng của nàng… đều sẽ được thực hiện.”
18
Tới trước một tòa nhà, trước cửa không vương chút tuyết nào, được quét tước sạch sẽ.
Trên mái hiên còn treo hai chiếc lồng đèn đỏ thẫm.
Ta nghi hoặc nhìn hắn:
“Vương gia, đây là nơi nào?”
Hắn cong môi cười, trong ánh mắt thêm vài phần ôn nhu quyến luyến:
“Đã đến cuối năm, tự nhiên phải để cả nhà sum vầy.”
Ta nghẹn thở, không dám đoán mò.
Mãi đến khi cánh cổng son từ từ mở ra, người mà ta ngày đêm thương nhớ vẫy tay gọi ta:
“Con ơi!”
“Mẹ!”
19
Trên bàn tròn là mấy món ăn sở trường của mẹ ta.
Ba đệ đệ ta, ngồi ngay ngắn một bên, không dám ngẩng đầu nhìn vương gia.
Mẹ nhìn ta rồi lại nhìn vương gia ngồi nghiêm chỉnh trên xe lăn, lúng túng lau tay không ngừng:
“Vương gia, đón tiếp không chu đáo, mong người lượng thứ.”
Ta quay đầu nhìn vương gia.
Hắn khẽ cười:
“Đều là người một nhà, không cần đa lễ.”
Ngưng một chút, hắn nhìn ta:
“A Phù ở phủ thường nhớ nhà, nay đã đoàn tụ, cũng coi như trút được tâm kết.”
Từ lúc nhìn thấy mẹ, mắt ta đã đỏ hoe không thôi.
Vương gia từ khi nào đưa mẹ ta đến?
Từ khi nào lại điều phụ thân ta ra nhậm chức tận nơi xa?
Ta hoàn toàn không hay biết.
Mỗi ngày hắn đều đến bầu bạn cùng ta, không lộ chút dấu vết.
Ta cảm động không thôi, nhìn hắn với ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết:
“Sự tình lớn như thế, vậy mà đến tận giờ mới để ta biết.”
Vương gia thoáng sững sờ, tưởng ta trách hắn, vội nắm lấy tay ta:
“Bởi nàng đang dưỡng thai, nếu việc chưa xong đã nói, chỉ khiến nàng thêm lo nghĩ vô ích.”
Ta hiểu lòng hắn, lau nước mắt, hành lễ thật sâu:
“Đa tạ vương gia.”
Mẹ ta bên cạnh vừa kinh ngạc vừa vui mừng:
“Con gái ta sắp làm mẹ rồi sao?”
Ta xấu hổ gật đầu.
Đúng lúc ấy, vương gia đan tay vào tay ta, nghiêm túc quay sang mẹ ta nói:
“Cảnh Hoằng cả gan, xin cưới A Phù làm chính thê. Cả đời chỉ có một mình nàng, quyết không phụ nàng.”