Nhưng làm người cũng nên có lương tâm.
Buổi tiệc hôm nay của Ôn Hạ và Trình Chi Khiêm, bọn họ không ít người có mặt.
So với tôi, họ càng rõ ràng hai người đó đã làm gì.
Nếu vì lợi ích làm ăn mà im lặng, tôi còn hiểu được.
Nhưng đứng về phía kẻ sai rõ ràng, đúng là không có não.
Tôi lập tức tag thẳng một đứa nịnh bợ ồn ào nhất nhóm:
“Chúc người yêu mày cũng có nhiều ‘em gái’ như vậy.”
“Mày thích đội nón xanh, tao thì không.”
Cả nhóm im lặng ba phút.
Chắc bị tôi làm cho sững người.
Trong mắt họ, tôi trước giờ luôn là kiểu lấy Trình Chi Khiêm làm trung tâm.
Luôn mềm mỏng, lễ phép, nhẫn nhịn.
Dù có bị đối xử lạnh nhạt cũng chỉ cười cho qua.
Thậm chí từng có người bảo tôi tính tình thật sự rất tốt.
Vậy nên, lời nói vừa rồi đủ khiến bọn họ sốc nặng.
Tưởng tôi sẽ bỏ qua như mọi khi?
Không đâu.
Tôi đã cắt đứt với Trình Chi Khiêm, thì cũng chẳng cần nhịn đám bạn bè của anh ta nữa.
Có người không nhịn được lên tiếng:
“Đây là Hạ Tình thật à? Hay bị hack nick rồi?”
“Giận quá hóa ngu sao?”
Tôi nghĩ bụng, với cái kiểu của Ôn Hạ, trắng cũng có thể bẻ thành đen.
Tôi làm mờ khuôn mặt trong vài tấm ảnh, rồi đồng loạt đăng lên tất cả mạng xã hội – từ vòng bạn bè, Xiaohongshu đến Weibo.
“Nam là bạn trai tôi, nữ là ‘em gái’ không máu mủ ruột rà.”
“Họ nói mình trong sáng, các bạn tin không?”
Xong xuôi, tôi tắt điện thoại.
Ngó xuống dưới nhà.
Căn nhà này ở khu đại học, là nhà cũ, có chỗ đậu xe ngay dưới.
Nhưng xe của Trình Chi Khiêm không có.
Tôi nhớ hôm nay anh ta không lái xe ra ngoài.
Vậy tức là lúc tôi đuổi họ ra ngoài, họ đã lái xe đi rồi.
Tôi nhớ lại một chút.
Trình Chi Khiêm say mềm khỏi nói.
Ôn Hạ trên người cũng nồng mùi rư//ợu.
Tôi trầm ngâm giây lát, rồi gọi điện cho cảnh sát:
“Chào anh, tôi muốn báo cáo có người đang lái xe khi đã uống rư//ợu.”
Chú cảnh sát bên kia rất nghiêm túc ghi nhận.
Dù bao lần nhắc nhở, vẫn có người coi thường mạng sống, dám mạo hiểm như vậy.
Tôi đọc rõ biển số xe cho họ ghi lại.
“Cảm ơn cô đã cung cấp thông tin. Nếu xác minh là thật, chúng tôi sẽ thưởng 300 tệ.”
Tôi vui vẻ đáp: “Cảm ơn, đây là nghĩa vụ công dân mà.”
Gác máy xong, tôi lập tức tắt nguồn đi ngủ.
Tôi ngủ một mạch đến tận 11 giờ trưa hôm sau.
Vừa ngáp vừa bật máy lên, hàng loạt thông báo thi nhau rung dữ dội.
Tôi mở từng cái một xem.
Đầu tiên là vòng bạn bè – bài đăng hôm qua của tôi đã nổ tung.
Có người an ủi, có người chế giễu, có người mắng chửi tôi.
Tôi suy nghĩ giây lát, rồi dứt khoát chặn hết những ai cười nhạo và chửi mắng mình.
Tiếp theo là Weibo, Xiaohongshu – đúng như tôi đoán, dân mạng vẫn rất tỉnh táo.
“Bạn trai chị mà để ‘em gái’ ngồi trong lòng thế kia mà không gọi là ngoại tình á?”
“Nhìn ánh mắt đó đi, không có gì thì tôi nuốt cả điện thoại.”
“Ơ, chẳng phải là đàn anh Trình của trường chúng ta à?”
Mạng xã hội của tôi nhanh chóng biến thành hiện trường ăn dưa.
Bên dưới, sinh viên cùng trường bắt đầu bóc profile Trình Chi Khiêm.
Dù gì chuyện tôi và anh ta yêu nhau cũng chẳng phải bí mật ở trường.
“Đàn anh Trình hồi còn đi học là chủ tịch hội sinh viên, không ngờ lại làm ra chuyện này.”
Mọi người bình luận đều khá cẩn trọng, dùng toàn chữ cái viết tắt hoặc phiên âm tên gốc.
Nhưng chẳng mấy chốc, info của Trình Chi Khiêm bị đào sạch.
Trong đám đó, vẫn có vài tay tay sai cố gắng bênh vực anh ta.
Chỉ tiếc sức chiến đấu của dân mạng quá mạnh.
Chưa kịp để tôi ra tay, họ đã lần lượt vạch trần danh tính những kẻ bênh mù quáng cho Trình Chi Khiêm.
Vụ việc như quả cầu tuyết lăn, càng lúc càng lớn.
Có người đào được thông tin Trình Chi Khiêm là con trai tổng giám đốc Tập đoàn Trình thị.
Sau khi vài tài khoản truyền thông đăng lại, nó lập tức leo lên top tìm kiếm.
Một niềm vui bất ngờ.
Tôi đoán Tập đoàn Trình thị sắp phải bỏ tiền để gỡ hot search rồi.
Đúng lúc ấy, điện thoại tôi reo lên.
Người gọi là Lục Tiểu Tiên – bạn thân từ bé của tôi.
Tôi nhấc máy, đầu dây bên kia vang lên giọng cô ấy:
“Hạ Tình, mày đúng là số hưởng, chia tay thôi mà cũng náo nhiệt thế cơ à.”
Tôi uể oải đáp:
“Cảm ơn mấy tấm hình nhé. Bao giờ mày về nước vậy?”
Lục Tiểu Tiên: “Tao về từ hôm kia. Hôm qua đi bar thì vô tình gặp bạn trai mày nên mới chụp lại.”
Mấy bức ảnh tố cáo Trình Chi Khiêm ngoại tình tối qua chính là do Lục Tiểu Tiên gửi.
Tôi ngáp một cái:
“Chụp tốt lắm, không thì tao còn chẳng biết tên đó có hai bộ mặt.”
“Còn nhận cả ‘em gái không máu mủ’ nữa chứ.”
Lục Tiểu Tiên: “Hôm qua sinh nhật mày, tao gửi cái đó liệu có khiến mày giận không?”