8
Tôi kể hết mọi chuyện hôm nay từ đầu đến cuối cho anh tôi nghe.
Vừa khóc tôi vừa mắng:
“Đám người giàu này ác độc quá! Chẳng lẽ giữa em và anh nhất định phải có một người bị hắn ra tay sao? Hai anh em mình sao mà khổ thế này!”
Nếu lúc này có nhạc nền, chắc chắn sẽ vang lên câu:lỡ bước vào hoàng gia, khuyên người buông bỏ cát trong tay…
Anh tôi nghe xong, còn tức hơn cả chuyện có người nhắm vào mông anh.
Anh lập tức đòi đi tìm Thời Tụng tính sổ.
Đúng lúc đó, Thời Tụng theo sau tôi về đến nơi.
Anh ta vừa hay chạm mặt anh tôi.
Anh tôi giận dữ xông lên, hiếm hoi lắm mới cứng rắn được một lần:
“Họ Thời kia! Có tâm tư bẩn thỉu gì thì nhắm vào tôi, đừng có bắt nạt em gái tôi!”
Tôi: “…”
Mông anh cũng quan trọng không kém đâu!
Biểu cảm Thời Tụng trở nên nghiêm túc.
Anh ta nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi ra sau lưng mình.
“Là tôi chủ động quyến rũ cô ấy. Mọi chuyện đều là lỗi của tôi, không liên quan gì đến cô ấy cả.”
Cơn giận của anh tôi khựng lại ngay tức thì, trên đầu hiện ra một dấu hỏi thật to.
Tôi cũng ngơ ngác nhìn Thời Tụng.
Thời Tụng đắm chìm trong “nghệ thuật” của chính mình không lối thoát, tiếp tục lên án anh tôi:
“Anh đã có bạn gái rồi, cớ gì còn đứng núi này trông núi nọ, cướp người mình yêu? Tôi mong quan hệ giữa hai người chấm dứt tại đây. Tôi có thể bồi thường cho anh, nhưng cũng hy vọng sau này anh đừng nhắc đến chuyện này nữa. Tôi không muốn danh tiếng của cô ấy bị tổn hại.”
Thời Tụng nghẹn nửa ngày, rặn ra một câu:
“Tiểu Huỳnh là một cô gái tốt.”
Tôi: “…”
Đến cả nổi giận tôi cũng thấy chẳng còn sức.
Lúc trước là ai nói muốn cho tôi — người đàn bà xấu xa này — một bài học nhỉ?
Biểu cảm anh tôi vô cùng phức tạp.
Anh mất khá lâu mới tiêu hóa xong lời Thời Tụng nói.
Anh do dự chỉ vào mình, thử hỏi Thời Tụng:
“Anh… anh thấy tôi thế nào?”
Lông mày Thời Tụng nhíu lại như thắt nút.
“Muốn nghe sự thật không?”
Anh tôi gật đầu.
Thời Tụng hít sâu một hơi, nghiêm túc nói:
“Tôi thấy anh là một thằng cặn bã, cực kỳ ghê tởm, nhìn thấy anh là muốn nôn.”
Anh tôi lúng túng sờ mũi.
Biết thế đã không hỏi rồi.
Anh tôi ngoắc tay gọi tôi lại gần.
Anh liếc Thời Tụng một cái, rồi hạ giọng hỏi tôi:
“Hắn bị làm sao vậy?”
Tôi lau nước mắt, tủi thân nói:
“Anh ta muốn đùa giỡn tình cảm của em.”
“Đùa giỡn kiểu gì?”
Tôi suy nghĩ kỹ lại, kể từng chuyện một:
“Anh ta mời em ăn cơm, chuyển tiền cho em, xem phim với em, giúp em buộc dây giày, hôm nay còn hôn em nữa.”
Ánh mắt anh tôi trở nên vi diệu.
“Em gái à, bình thường người ta không gọi mấy cái đó là đùa giỡn đâu.”
Anh tôi quay về ký túc xá lấy sổ hộ khẩu, lật từng trang đưa cho Thời Tụng xem.
Thời Tụng sững sờ nhìn chằm chằm vào trang của tôi, lập tức ngoan ngoãn hẳn, không dám hé một lời.
Anh tôi ngước mắt nhìn trời, cạn lời:
“Chuyện quái quỷ gì thế này…”
9
Tên WeChat của Thời Tụng lại đổi nữa, lần này là【Khuynh Thành Chi Luyến】.
Anh tôi thấy được, lại chụp màn hình gửi sang tìm tôi buôn chuyện.
【Hắn lại bị gì nữa vậy?】
Tôi trầm mặc một lát, trả lời:
【Tinh thần dạo này của hắn vẫn luôn không ổn định lắm.】
Từ sau hôm qua, Thời Tụng nhìn thấy sổ hộ khẩu nhà tôi, sau khoảnh khắc ngượng ngùng ngắn ngủi liền là niềm vui như vừa thoát c/hết, ôm lấy tôi mà khóc lóc kể lể:
“May mà em không phải tiểu tam, anh cũng không phải tiểu tứ, nếu không anh đã tính sau khi nói hết ra sẽ dắt em trốn ra nước ngoài rồi.”