“Đúng vậy!” Bác sĩ vừa ghi chép vừa lẩm bẩm, “Cô đúng là không biết quý trọng cơ thể mình chút nào…”
Những lời ấy lướt qua tai cô như gió thoảng.
Cô nằm thoi thóp trên sàn giữa lằn ranh sống chết, vậy mà từ đầu đến cuối, Sở Hạc chưa từng quay lại nhìn cô một lần.
Cái lạnh tràn lên từ đáy tim, tay chân cô tê cứng, không hay biết bác sĩ đã rời đi từ lúc nào.
Rất lâu sau, cô mới nhúc nhích được cơ thể cứng đờ, lấy điện thoại ra gọi một cuộc.
Chuông mới đổ được hai tiếng, cô đã cướp lời mở miệng:
“50% cổ phần của Sở thị, tôi bán cho anh. Nhưng anh phải đồng ý với tôi hai điều kiện.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng nam dịu dàng vang lên: “Mời cô Mạnh nói.”
“Điều thứ nhất, trong vòng hai tuần, tìm giúp tôi một người hiến tủy tương thích.”
“Điều thứ hai, sắp xếp cho tôi một vụ giả chết rút lui, ngay trong ngày phẫu thuật.”
“Giao dịch thành công!”
Phía đối diện gần như không chút do dự, lập tức đồng ý.
Cúp máy, Mạnh Vận Hòa ngước nhìn trần nhà, ngẩn người.
Cô nhớ lại hôm công ty niêm yết trên sàn, Sở Hạc đưa cho cô một túi tài liệu, bên trong là giấy ly hôn và văn bản chuyển nhượng cổ phần đã ký sẵn.
Lúc đó anh nói: “Vận Hòa, nếu một ngày nào đó anh phản bội em, chỉ cần em ký vào cái này, một nửa cổ phần và tài sản đều là của em. Đừng để anh có cơ hội làm em tổn thương.”
Khi ấy, anh tự tin rằng mình sẽ không bao giờ phản bội cô, còn bản thỏa thuận kia chỉ như một mảnh giấy vô nghĩa.
Cô hiểu rất rõ, Sở Hạc sẽ không dễ gì để cô rời đi. Thế nên, cô cần một người đồng minh.
Mà người đứng đầu Tập đoàn Cận thị – Cận Tang Thần, đối thủ trực tiếp của Sở thị – chính là lựa chọn hoàn hảo nhất.
Khi cơ thể đã hồi phục được đôi chút, Mạnh Vận Hòa trở về nhà.
Cánh cửa quen thuộc vừa mở ra, cô liền khựng lại, cả người cứng đờ.
Trong nhà ngập tràn đồ trang trí phong cách thiếu nữ, chuông gió màu lam bị thay bằng hoa tulip hồng, trên ghế sofa còn vắt chiếc áo len lạ mặt.
Thì ra, suốt những ngày cô nằm viện, Nguyễn Tri Tri đã ngang nhiên bước vào ngôi nhà này.
Mạnh Vận Hòa siết chặt lòng bàn tay để nuốt xuống nỗi nghẹn trong cổ, xoay người lên lầu, lục trong ngăn kéo sâu nhất ở thư phòng, lấy ra bản thỏa thuận năm xưa.
Cô nghiêm túc ký tên mình vào trang cuối cùng, rồi cất kỹ vào túi xách. Vừa bước xuống tầng, liền đụng ngay cảnh Sở Hạc khoác vai Nguyễn Tri Tri, vừa cười vừa trò chuyện tiến vào.
Thấy Mạnh Vận Hòa, nụ cười của Sở Hạc đông cứng lại, cánh tay đang ôm eo Nguyễn Tri Tri như bị bỏng, vội vàng rụt lại.
“Vận Hòa… sao em lại về?”
Mạnh Vận Hòa móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng đè nén cảm xúc, bật cười lạnh: “Tôi không về, thì sao biết anh đã cho người đàn bà khác dọn vào nhà này rồi.”
Ánh mắt Sở Hạc lóe lên chột dạ, bước nhanh tới định kéo tay cô, giọng vội vàng giải thích: “Vận Hòa, Tri Tri muốn hiến tủy cho em, dạo này anh phải đóng giả làm bạn trai cô ấy, cho nên để cô ấy dọn vào… cũng tiện hơn một chút.”
“Em hiểu cho anh, được không?”
Câu nói ấy như một chiếc kim mảnh, bất ngờ đâm thẳng vào tim Mạnh Vận Hòa, cơn đau râm ran lan ra khắp lồng ngực chỉ trong chớp mắt.