05.
Bị vấp ngã trong công việc vẫn chưa khiến Trương Vĩ từ bỏ.
Lần này hắn lại quay sang vụ… mượn nhà cưới.
Chuyện là do chị Vương kể, bảo sáng nay ở khu trà nước nghe thấy Trương Vĩ gọi điện cho ai đó, nói cái gì mà:
“Chỉ là căn nhà trống thôi mà, mượn một ngày thì có mất miếng thịt nào đâu?”
Quả nhiên, đến chiều thì nghe nói hắn chặn đường Tiểu Trần – người vừa mới cưới tuần trước – không cho đi.
Tiểu Trần hôm nọ còn khoe nhà mới trên vòng bạn bè, phong cách hiện đại tối giản, nội thất nhìn rất sang.
Tôi tình cờ đi ngang khu trà nước, bắt gặp đúng cảnh tượng đó.
Trương Vĩ đang kéo tay Tiểu Trần, giọng vừa vòi vừa trách:
“Tiểu Trần, cậu vậy là không nghĩa khí rồi. Đều là người trong công ty, ngẩng đầu cúi đầu cũng gặp nhau, cho mượn nhà một ngày thôi mà, có gì đâu? Tôi cũng không làm bẩn gì, xong rồi còn lì xì cậu 88 đồng nữa, thế là có tình có nghĩa lắm rồi đó!”
Tiểu Trần đỏ bừng cả mặt:
“Trương Vĩ, không phải chuyện tiền bạc. Nhà tôi vừa mới sửa xong, tôi còn chưa dám dọn vào!”
Trương Vĩ trợn mắt:
“Nhìn cái kiểu keo kiệt kìa, chẳng phải chỉ là cái nhà sao? Bộ làm bằng vàng chắc?”
Tôi thật sự nghe không nổi nữa, bước tới chen lời:
“Trương Vĩ, anh biết đột nhập nhà riêng là phạm pháp không? Người ta không cho mượn mà anh cứ đòi, đây là cướp hay bắt cóc?”
Hắn quay sang lườm tôi:
“Lâm Vi, cô bớt nhiều chuyện đi! Tôi đang nói chuyện với Tiểu Trần!”
“Tôi cứ nhiều chuyện đấy,” tôi rút điện thoại mở ghi chú, đọc rõ ràng:
“Điều 266 Bộ luật Dân sự quy định: tài sản hợp pháp bao gồm nhà ở, đồ dùng sinh hoạt… thuộc quyền sở hữu cá nhân, không tổ chức hay cá nhân nào được xâm phạm.”
“Nói nôm na là, nhà người ta là của người ta. Muốn mượn thì phải được đồng ý, không đồng ý thì đừng hòng bén mảng.”
Tiểu Trần lập tức hưởng ứng:
“Đúng rồi! Tại sao tôi phải cho mượn?”
Trương Vĩ còn cố vớt vát:
“Tôi chỉ định chụp mấy tấm hình thôi chứ có làm gì đâu!”
“Chụp hình cũng phải xin phép đàng hoàng,” tôi nhìn chằm chằm hắn, “với lại, nhà Tiểu Trần trả góp mỗi tháng 12 ngàn, cái lì xì 88 tệ của anh đủ đóng phí quản lý toà nhà không? Hay đủ mua chai nước lau sàn?”
Câu này vừa dứt, đồng nghiệp xung quanh phá ra cười.
Một chị lớn tuổi tiếp lời:
“Chuẩn rồi đó Trương Vĩ, tiền đó chưa đủ mua nước lau nhà đâu!”
“Bạn tôi năm ngoái cũng từng cho người thân mượn nhà chụp cưới, cuối cùng nhà bị phá tan tành – ghế sofa dính đầy dầu mỡ, sàn nhà trầy xước khắp nơi, nói mãi không chịu đền, cuối cùng còn phải kiện ra toà.”
Tiểu Trần tái mặt, vội vàng nói:
“Đúng đúng, tôi không dám cho mượn đâu!”
Trương Vĩ thấy chẳng ai đứng về phía mình, mặt đỏ gay, chỉ tay vào tôi chửi:
“Lâm Vi, cô cố tình hại tôi! Cô không muốn tôi sống yên ổn chứ gì!”
“Tôi chẳng qua là không ưa kiểu lưu manh như anh,” tôi đáp lại thẳng thừng.
“Có bản lĩnh thì tự mua biệt thự mà chụp, đừng có bám lấy đồng nghiệp để làm phiền!”
Chắc tức quá không chịu nổi, hắn quay người rời khỏi nhóm phòng ban luôn.
Lúc tin thông báo “Trương Vĩ đã rời nhóm” hiện lên, cả nhóm im lặng hai giây, rồi một loạt ảnh gif “Hỷ Đại Phổ Bôn” (vui mừng khôn xiết) được spam ngập màn hình.
Tiểu Trần chạy lại cảm ơn tôi:
“Chị Vi, may mà có chị, chứ em thật không biết nên từ chối thế nào.”
“Cảm ơn gì chứ,” tôi cười, “gặp thể loại này, chỉ có cứng rắn mới trị được.”
06.
Sau khi bị lật thuyền ở vụ mượn nhà cưới, Trương Vĩ mới yên lặng được nửa ngày đã lại bắt đầu tính chuyện xe cưới.
Hắn đếm trong nhóm một lượt, người chịu “góp xe” chỉ có ba bốn chiếc, còn xa lắm mới đủ mười xe như hắn mong. Gấp tới mức như kiến bò trên chảo nóng.
Chiều thứ Sáu tan làm, tôi đang dọn đồ chuẩn bị về thì đi ngang qua cửa phòng hành chính, đúng lúc bắt gặp Trương Vĩ đang thập thò nhìn vào bên trong.
Trong tay hắn cầm chùm chìa khoá – tôi nhận ra ngay, đó là chìa khoá xe Buick của công ty, bình thường được khoá trong tủ của bộ phận hành chính, chuyên dùng để đón tiếp khách hàng, trị giá hơn 800 ngàn tệ.
Tôi thấy tim mình thót một cái – tên này chẳng lẽ định giở trò?
Lập tức rút điện thoại ra quay một đoạn video – dù quay từ xa không rõ mặt, nhưng chùm chìa khoá và bóng lưng của hắn thì ghi lại đủ.
Tôi lập tức gửi video cho trưởng bộ phận hành chính, tiện nhắc thêm một câu:
“Chị ơi, chìa khoá xe công ty bên chị chắc chưa khoá kỹ rồi. Nãy em thấy Trương Vĩ lảng vảng ngoài cửa, hình như cầm cả chìa.”
Chị ấy phản hồi ngay tức thì:
“Má ơi?! Để chị chạy đi coi liền!!”
Chưa tới mười phút sau, nhóm chung của công ty bật lên một thông báo:
“【Thông báo quan trọng】Từ hôm nay, chìa khoá xe công vụ sẽ do người chuyên trách giữ. Bất kỳ ai cũng không được tự ý sử dụng! Ai vi phạm sẽ bị xử lý nghiêm theo quy định, nghiêm trọng sẽ bị sa thải!”
Kèm theo đó là ảnh chụp màn hình từ camera giám sát – dù đã làm mờ, nhưng bóng người đang nhón chân lục lọi trong tủ thì ai cũng biết là Trương Vĩ.
Tôi đang xem vui vẻ thì group bắt đầu nổ tung.
Trương Vĩ lên tiếng đầy giọng “cà khịa”:
“Có vài người đúng là thấy người khác sống tốt là khó chịu. Mượn cái xe thôi mà, làm như ăn trộm không bằng.”
Trưởng phòng Trương lập tức tag hắn:
“Trương Vĩ! Theo quy định, xe công vụ chỉ được dùng cho việc tiếp khách. Cậu tính làm gì?”
Trương Vĩ trả lời:
“Tôi mượn đi đám cưới thì sao? Tôi có lấy luôn đâu! Xe để không cũng phí, tận dụng một chút thì sao?”
Tôi nhịn không nổi nữa:
“Kỹ sư Trương có tư duy hay ghê ha, sao không lấy sổ tiết kiệm nhà anh ra ‘tận dụng’ luôn đi?”
Cả group lập tức cười bể bụng. Có người phụ hoạ:
“Chuẩn luôn, xe công ty là để đón khách hàng chứ không phải để đón cô dâu!”
Trương Vĩ không nói gì thêm – chắc bị trưởng phòng gọi riêng vào mắng rồi.
Sáng hôm sau tôi tới công ty, thấy hắn ngồi ủ rũ ở bàn làm việc.
Triệu Lỗi lén thì thầm với tôi:
“Chị Vi, tối qua trưởng bộ phận hành chính gọi Trương Vĩ vào văn phòng mắng suốt nửa tiếng. Còn bảo nếu dám đụng đến xe công ty, sẽ báo cảnh sát liền.”
“Tốt,” tôi nhấp một ngụm sữa đậu nành, “cho hắn biết đồ của công ty không phải đồ nhà hắn, thích lấy là lấy.”
Đang nói thì Trương Vĩ ngẩng đầu trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
Tôi nâng ly sữa đậu lên, mỉm cười:
“Kỹ sư Trương, uống tí không? Hạ hoả đi, đừng tức quá mà sinh bệnh, chưa cưới vợ mà đã nhập viện thì phiền lắm đó nha~”
Hắn hừ một tiếng, quay mặt đi.
Tôi trong lòng cười muốn nội thương – với cái kiểu tâm lý yếu như vậy mà cũng đòi chơi khăm tôi?
Còn non và xanh lắm!