1
Chỉ cách một cánh cửa, lòng tôi dần dần rơi xuống đáy vực.
Rõ ràng đang giữa mùa hè, vậy mà cả người lại như bị ném vào hầm băng, lạnh đến run rẩy.
Tiếng khinh miệt trong nhà vẫn chưa dừng lại.
Giọng mẹ không còn chút dịu dàng nào:
“Đúng là không biết xấu hổ! Tôi nuôi ra đứa con gái rẻ mạt như vậy từ lúc nào chứ? Đi làm tám năm mà chẳng có nổi một mối tình, người yêu chưa thấy đâu mà cái thai thì có rồi!”
“Sớm biết có ngày hôm nay, chi bằng đừng cho nó học đại học!”
“Cái gì mà học cao đổi đời, toàn nói phét! Con gái đúng là lỗ vốn! Mặt mũi tôi coi như mất sạch!”
Em trai cười nhạt:
“Không có người yêu, chắc tối nào cũng lượn lờ trong bar chứ gì? Con gái bây giờ toàn thích mấy chỗ đó, còn bỏ tiền gọi nam tiếp viên nữa kia, đúng là không biết liêm sỉ.”
“Cái thai đó cũng chẳng biết là của ai, không chừng còn mắc bệnh gì bẩn thỉu rồi.”
“Lúc trước đáng lẽ phải ép nó về quê lấy chồng sớm mới phải, biết đâu còn trong sạch, gả đi được giá mười vạn, giờ thì chỉ tổ bị động.”
Nghe con trai trách móc, mẹ lập tức không vui:
“Nói thế mà nghe được à? Lương chị mày gửi về chẳng phải mày xài hết à? Mỗi năm cũng hơn chục vạn đấy! Nếu nó lấy chồng sớm, nhà mình có được chuyển lên thành phố sống không?”
Bố tôi cau có chen vào:
“Thôi, đừng nói nữa! Để tôi gọi cho lão Vương, không biết nửa năm rồi ông ta đã kiếm được vợ chưa.”
“Nhớ kỹ, chuyện này phải giấu chị mày! Đứa nào lỡ miệng thì sau này đừng hòng lấy được vợ!”
Em trai lập tức hí hửng, nắm lấy tay bố mẹ:
“Yên tâm, miệng con kín lắm! Đợi chị lấy chồng xong, con xin vào làm chỗ chị, sau này nhất định phụng dưỡng bố mẹ chu đáo!”
“Có hiếu như mày, bố mẹ không uổng công thương.”
Cuộc nói chuyện kết thúc, ba người lần lượt về phòng.
Nước mắt tôi rơi từng giọt nặng nề lên mu bàn tay.
Tôi từ từ buông tay khỏi nắm cửa, dựa người vào tường, hơi thở bắt đầu gấp gáp.
Mở điện thoại lên, tin nhắn của bạn thân hiện ra ngay đầu.
“Na Na sao rồi? Nói chuyện với bố mẹ chưa? Họ thương mày như vậy, chắc chắn sẽ hiểu thôi mà.”
“Thật ghen tị với mày ghê, tao thì bị bắt lấy chồng sớm chỉ để lấy tiền sính lễ cho em trai mua nhà. Ước gì bố mẹ tao được một nửa như bố mẹ mày...”
Nếu là trước kia, tôi sẽ thẳng lưng nói một câu đầy tự hào:
“Đương nhiên rồi, bố mẹ tao thương tao nhất.”
Nhưng giờ, tất cả đều nghẹn lại nơi cổ họng, cùng với tủi thân cuộn trong lồng ngực, không nuốt xuống nổi cũng chẳng thốt ra được.
Tôi chỉ có thể trả lời một câu:
“Chưa nói... mà sau này cũng chẳng cần nói nữa.”
“Cho tao mượn bản siêu âm của mày, để tao photoshop một tấm.”
“Mày nói đúng, cha mẹ trên đời này... đều giống nhau cả thôi.”
2
Bạn thân gọi cho tôi mười cuộc liền, hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Tôi không bắt máy.
Tôi mang theo chứng minh thư, đi đến một khách sạn.
Nằm trên giường, ký ức cứ thế cuộn về như nước thủy triều.
Nước mắt tôi trào ra, không cách nào kiềm được nữa.
Hồi nhỏ, bố mẹ nói làm nông vất vả, bảo tôi và em trai phải học hành tử tế, sau này đừng đi vào vết xe đổ của họ.
Tốt nhất là lên thành phố làm việc, vừa oai lại không phải chịu khổ như họ.
Tôi tin, và tôi cũng đã cố gắng.
Ban ngày đi học, chiều về lại giúp họ làm ruộng, tưới cây.
Bố mẹ thì ung dung nằm nhà nghỉ ngơi, mẹ còn cắt dưa hấu cho em trai ăn.
Đến khi tôi về, chỉ còn lại lớp vỏ mỏng dính.
Mẹ nói:
“Dưa hấu mát quá, con gái ăn nhiều không tốt, sau này khó có con.”
“Na Na của mẹ là người có số hưởng, mấy thứ này không ăn cũng được.”
Tôi cũng tin.
Có lần em trai đùa bảo muốn ăn gà mái già trong sân.
Bố mẹ lập tức ngưng bán trứng, giế//t gà nấu canh.
Tôi về sau khi tưới cây xong, chỉ còn lại mấy cái bát dính mỡ cần rửa.
Mẹ lại nói:
“Canh gà ngậy lắm, dễ béo, dễ bị gan nhiễm mỡ. Bố mẹ già rồi ăn không sao, chứ Na Na phải giữ dáng, con gái mà gầy mới xinh.”
Em trai ăn dưa hấu, ăn gà, rồi nửa đêm nôn mửa cả đêm.
Mẹ lại bảo:
“Thấy chưa, mẹ nói rồi mà, mấy thứ thịt thà chẳng tốt đẹp gì, sau này con cũng đừng ăn nhiều.”
Và tôi vẫn tin.
Nhà nghèo thật, nhưng tôi vẫn thi đỗ đại học.
Bố mẹ không nghe hàng xóm xúi gả tôi đi, mà quyết tâm đưa tôi vào thành phố học hành.