1
【Các bảo bối ơi! Niềm vui độc quyền mùa thu đã đến rồi!】
【Phát hiện một khu vườn trái cây hoang giữa núi, cả quả núi đầy cây mà chẳng ai trông nom!】
【Nhặt quả miễn phí + check-in sống ảo, bỏ lỡ thì đợi sang năm nha!】
【Theo dõi và inbox cho admin để đăng ký, tập trung thứ Bảy này, cùng nhau đi “tự do hái quả hoang” nào!】
Nhìn bài đăng giống hệt trong mơ, ngay cả ảnh vườn cây nhà tôi cũng bị đăng lên, tôi tức đến run cả người!
Bài đã có hơn ngàn lượt thích và lưu, bình luận toàn là “muốn đi!”, “nhất định phải tham gia!”.
Chị họ còn ghim một bình luận trả lời: 【Yên tâm đi nha! Tuần trước mình đã đi xem rồi, đúng là vườn vô chủ, hái thoải mái!】
Thật quá đáng!
Vườn cây ấy là mồ hôi nước mắt suốt năm năm của ba mẹ tôi, ngày đêm chăm bón!
Năm kia mất mùa, chẳng kiếm được đồng nào.
Năm ngoái vừa đậu quả thì gặp mưa đá.
Năm nay hiếm lắm mới được mùa bội thu, vậy mà lại bị cô ta biến thành công cụ để tăng follow!
Tôi nắm chặt tay, cố gắng ép bản thân bình tĩnh.
Bây giờ mới thứ Tư, còn ba ngày nữa mới đến thứ Bảy — tôi không thể ngồi yên chờ họ phá!
Cảnh tượng cả nhà tan nát trong giấc mơ vẫn còn ám ảnh trong đầu.
Tôi phải nghĩ cách — vừa bảo vệ được vườn, vừa khiến chị họ phải trả giá!
2
Vườn nhà tôi nằm trên núi, diện tích rất lớn, địa hình lại gập ghềnh nên không thể giăng lưới bảo vệ quanh hết được.
Ngọn núi này trước kia vốn là đất hoang, chưa ai khai phá, con đường lên núi hiện tại đều là cả nhà tôi dẫm chân mở ra từng đoạn.
Ba tôi thường nói:
“Cái vườn này chỉ có mình mình coi như báu vật thôi, trộm cũng lười lên đây. Ai mà vác cả gùi trái đi xuống núi, chưa kịp bán đã đau lưng rồi!”
Thỉnh thoảng có người vào núi hái vài quả ăn thử, chúng tôi cũng chẳng để tâm.
Nhưng lần này chị họ lại dẫn hơn trăm người đến, biến cả vườn thành nơi phá phách đi;ên cu;ồng!
Bọn họ hái quả theo kiểu d;ã man — lấy gậy đ;ập, lấy đ:á n;ém, thậm chí còn bẻ cả cành!
Ngay cả quả còn xanh cũng bị họ làm hỏng hết!
Chị họ dẫn đoàn vào núi từ sáu giờ sáng khi trời còn chưa sáng hẳn, đến lúc nhà tôi nhận được tin chạy đến ngăn cản thì thiệt hại không thể tính nổi.
Cả nhà tôi xông lên lý lẽ, ngăn họ lại, không cho đi.
Nhưng bốn người nhà tôi sao cản nổi cả trăm người?
Cuối cùng chỉ có thể mắt trừng trừng nhìn họ ăn xong, vác đầy túi, ngạo mạn rời đi…
Nghĩ đến đó, tôi thấy tim thắt lại.
Bởi dù biết trước kế hoạch của chị họ, tôi cũng chẳng biết nên làm gì.
Chúng tôi chỉ có bốn người, cho dù từ năm giờ sáng chia nhau canh gác quanh núi, thì các ngả đường nhỏ chi chít — làm sao mà giữ cho hết?
Nếu thuê người trông, năm mươi mẫu đất, phải thuê bao nhiêu mới đủ? Chi phí khổng lồ!
Mà cho dù giữ được tuần này, mùa hái quả còn cả nửa tháng nữa, chẳng lẽ phải túc trực suốt sao?
Chẳng lẽ chỉ có thể mặc kệ bị b:ắt n:ạt?
Khi đang tuyệt vọng, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi!
3
Tôi vội vã chạy về nhà, thì thấy có một vị khách không mời mà đến.
Là bác cả — ba của chị họ.
Ông ta đang ra sức thuyết phục ba tôi:
“Em à, nghe anh nói này, giữ cái vườn này chỉ tổ khổ! Mấy năm nay cày cấy cực khổ mà có đồng nào đâu, có phải lỗ to không?”
“Thế này nhé, anh trả em năm vạn, em chuyển lại cho anh. Em cầm tiền sống thong dong với vợ, có phải sướng không?”
Ba tôi khàn giọng từ chối:
“Anh à, không phải chuyện tiền. Vườn này là tâm huyết của vợ chồng em, không thể bán.”
Nhưng bác tôi chẳng buồn nghe:
“Cái gì mà tâm huyết chứ, nhà chú có hai đứa con gái, sau này chẳng phải cũng gả đi hết sao?
Chẳng bằng chuyển cho anh, anh để thằng con trai anh sau này nuôi chú!”
Ba tôi lạnh mặt:
“Con gái cũng là con của tôi, tôi còn muốn giữ vườn này để làm của hồi môn cho chúng nó. Ai cũng đừng hòng mua!”
Bác hừ một tiếng:
“Chú nghĩ năm nay được mùa là ngon à? Quên vụ sâu năm kia, mưa đá năm ngoái rồi sao? Một trận thiên tai là mất trắng mấy năm công sức đấy!”
“Đường lên núi thì trơn, mưa là ngã, tuyết là tắc. Hai vợ chồng chú mà có chuyện thì ai biết?
Chỉ có anh là thương em, mới muốn gánh giúp em thôi, đừng có không biết điều!”
“Thôi được, coi như nể tình anh em, anh tăng thêm một vạn, sáu vạn, bán không?”
Tôi chặn lời ba mình, nói ngay: