3.
Ngày hôm sau, mẹ chồng đến xin tiền đi chợ.
Trần Minh không định đưa, hỏi thẳng:
“Hôm qua vừa cho mẹ năm trăm mua đồ, mới ăn có khoai tây với thịt ba chỉ, sao hết sạch rồi?”
Mặt mẹ chồng lúng túng:
“Không phải mẹ muốn mua đồ ngon cho hai đứa bồi bổ sao…”
Trần Minh lắc đầu:
“Không cần, tối nay chúng con ra ngoài ăn.”
Mẹ chồng chết sững.
Anh giục tôi thay đồ, rồi lái xe đưa tôi đến nơi hẹn hò đầu tiên của hai đứa.
Ăn xong, cùng xem phim, tối lại dạo trong khu chung cư.
Trần Minh đưa thẳng thẻ lương cho tôi:
“Từ nay thẻ lương ở chỗ em. Em muốn tiêu thế nào thì tiêu, không cần nhìn sắc mặt ai cả.
Vân Vân, anh sẽ nỗ lực làm việc, nhất định cho em một cuộc sống tốt.”
Tôi sững sờ nhìn anh.
Những thay đổi gần đây của Trần Minh khiến tôi có cảm giác như trở lại thuở yêu nhau – khi ấy tình cảm mặn nồng, chẳng hề biết thế nào là cãi vã.
Chỉ đến khi ở chung với bố mẹ chồng, tôi mới dần nhận ra sự hiếu ngu, yếu đuối và trốn tránh trách nhiệm của anh.
Nếu anh thật sự có thể thay đổi… thì tôi, vốn dĩ, cũng không hề muốn ly hôn.
4.
Bố mẹ chồng ở nhà tôi yên ổn được mấy ngày thì chị gái lớn lại tới.
Nói là cãi nhau với anh rể, muốn ly hôn.
Hiện chưa có chỗ ở, nên dĩ nhiên đòi dọn vào nhà tôi.
Tôi còn chưa kịp mở miệng từ chối thì Trần Minh đã nói thẳng:
“Không.”
Anh đứng chắn ngay cửa, không cho Trần Duyệt bước vào.
Trần Duyệt tức phát điên:
“Trần Minh, lúc chị gái cậu khốn đốn thế này mà cậu cũng không giúp à? Cậu còn là đàn ông không?”
“Người ta bảo hoạn nạn mới thấy chân tình, giờ tôi mới thấy, cậu đúng là chẳng ra gì. Tôi bị nhà chồng bắt nạt, thành kẻ không nhà, chỉ xin tá túc vài hôm mà cậu cũng không chịu!”
Trần Minh hoàn toàn không dao động:
“Chị có thể ở khách sạn.”
Mẹ chồng sợ hai chị em cãi vã, liền ra hòa giải:
“Phải đó phải đó, ở khách sạn cũng được, nhà mình chật mà. Con trai, chị con đâu có nhiều tiền, con chuyển cho chị ít để chị ở khách sạn đi.”
Trần Minh cười nhạt:
“Con càng không có tiền.”
Trần Duyệt gào khóc:
“Cậu không cho tiền, cũng không cho tôi ở nhà cậu, chẳng lẽ muốn nhìn tôi ngủ dưới gầm cầu?”
Trần Minh tỏ vẻ bất cần:
“Vợ tôi dạo này phải chuẩn bị mang thai, bác sĩ dặn cần môi trường yên tĩnh và tâm trạng thật tốt. Nhà tôi thật sự không phù hợp để chị ở. Còn chuyện chị có ngủ gầm cầu không, nếu bố mẹ ruột còn nhìn được thì em trai này cũng nhìn được.”
“Với cả, nếu chị còn tới gây rối, tôi cũng không ngại đến nhà mẹ chồng chị ‘nói chuyện’. Đã không để tôi yên, thì ta cùng nhau khỏi sống yên.”
Trần Duyệt suýt tức ngất.
Chị đi rồi, mẹ chồng lại bắt đầu than khóc:
“Mẹ bất lực quá, nhìn con gái vô gia cư mà giúp chẳng được gì.”
Trần Minh liếc mẹ một cái, nói:
“Vậy mẹ đi tìm việc làm, kiếm tiền mà bù cho chị.”
Mẹ chồng tức muốn xỉu, nhưng không nói nổi câu nào.
Thế là suốt nửa tháng, bố mẹ chồng ở nhà tôi chỗ nào cũng bị bó buộc, chẳng kiếm được lợi gì.
Trước kia còn hay moi tiền Trần Minh, giờ anh toàn dẫn tôi ra ngoài ăn, không hề đưa tiền chợ.
Bất đắc dĩ, họ chủ động đề nghị về quê.
Lúc này Trần Minh mới vui vẻ, đích thân đưa hai người về.
Về nhà rồi, Trần Minh lại thề:
“Tuyệt đối không để họ quay lại nữa.”
“Vân Vân, em có thể tha thứ cho anh không? Đừng mất niềm tin vào anh được không? Sau này anh nhất định gánh vác trách nhiệm của một người chồng.”
Trong lòng tôi thật ra đã tha thứ, nhưng vẫn cứng miệng:
“Vậy để xem biểu hiện sau này của anh.”
Trần Minh cười, bước lên ôm tôi.
Ngày tháng bình lặng mà hạnh phúc trôi tới cuối năm, bố mẹ chồng gọi bảo chúng tôi về ăn Tết, nhưng Trần Minh từ chối.
Mẹ chồng tức tối:
“Không về đây ăn Tết, vậy các người đi đâu ăn Tết?”
Trần Minh:
“Tất nhiên là về nhà người mẹ còn lại của con ăn Tết rồi.”
Khi chúng tôi xách theo bao lớn bao nhỏ về nhà bố mẹ tôi, cả hai ông bà đều sững sờ.
Vì sau khi cưới, tôi chưa từng về nhà mình ăn Tết.
Bố mẹ tôi rất vui, chuẩn bị đủ thứ, Trần Minh cũng siêng năng xắn tay phụ việc.
Mẹ tôi lén nói với tôi, Trần Minh là chàng rể tốt.
Đêm giao thừa, mẹ chồng tức tối gọi điện khóc kể mình thật đáng thương, chỉ có bà và bố chồng ăn Tết ở nhà.
Trần Minh nói:
“Sao mẹ không bảo chị về?”
Mẹ chồng:
“Chị con lấy chồng rồi, về kiểu gì?”
Trần Minh:
“Vậy bảo em trai về.”
Mẹ chồng:
“Biết mỗi so với em trai.”