Tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.
“Tổng Vương, tôi sẵn sàng xin lỗi. Nhưng tôi cần công ty ban hành văn bản chính thức.”
“Văn bản gì?”
“‘Thông báo đặc biệt về việc ủy quyền cho Giang Lương tiếp xúc khách hàng ngoài giờ làm và không coi đó là hành vi canh tranh độc hại’.” – Tôi nói từng chữ rõ ràng – “Và cần tất cả những đồng nghiệp đã tố cáo tôi ký xác nhận. Nếu không, tôi e là tôi vừa dỗ được khách về thì tiền thưởng lại bay mất, đến một nghìn tệ tăng ca chắc cũng không còn.”
“Cô đang uy hiếp tôi?” – Tổng Vương nheo mắt.
“Tôi chỉ đang bảo vệ bản thân.”
Tôi liếc nhìn đồng hồ.
“9 giờ 30 rồi, tôi cần đi uống nước. Theo Luật Lao động, cứ làm việc 2 tiếng là được nghỉ 10 phút.”
Dứt lời, tôi quay người rời đi.
4.
Toàn công ty bao trùm trong bầu không khí u ám như sắp có bão.
Công văn hủy hợp đồng của ngài Jack giống như quả bo//m hẹn giờ, lơ lửng trên đầu tất cả mọi người.
Phòng kỹ thuật là bên đầu tiên bắt đầu ngồi không yên.
Dự án này, họ đã ứng trước rất nhiều công sức để phát triển tính năng. Nếu bên A huỷ hợp đồng, toàn bộ KPI quý này của họ coi như đổ sông đổ biển.
“Chị Giang…”
Cựu giám đốc kỹ thuật – lão Triệu – mặt dày lò dò đến cạnh bàn làm việc của tôi.
Trước đây ông ta gọi tôi là “Giám đốc Giang”, giờ đổi thành “chị” ngọt xớt.
“Cái file tài liệu API kia… chỉ có chị từng trao đổi chi tiết với bên kỹ thuật của Jack. Giờ bên họ tắt luôn server test, bên em đang báo lỗi đầy ra, chị có thể…”
Tôi liếc qua màn hình.
Là đoạn code tôi tự sửa vào thứ Bảy tuần trước để giúp họ đẩy tiến độ. Hôm đó, lão Triệu còn đăng ảnh khoe con lên WeChat, caption là: “Đây mới là cuộc sống.”
“Lão Triệu, chuyện này không nằm trong JD (bảng mô tả công việc) của tôi.”
Tôi thản nhiên mở game nối hoa quả trên máy tính, click chuột một phát.
“Hiện tại tôi là trưởng phòng marketing. Vấn đề kỹ thuật, anh nên tìm CTO. Hoặc tự mình liên hệ kỹ sư bên Jack.”
“Nhưng mà… tiếng Anh của tôi kém lắm, lại còn dùng giao thức lạ quá…” – Lão Triệu vã mồ hôi.
“Vậy thì đó chính là kỹ năng anh cần phải trau dồi.”
Tôi đóng game lại, mở file PDF quy chế công ty.
“Căn cứ theo bản kế hoạch cải tổ, mỗi người phải tự chịu trách nhiệm với công việc của mình. Tôi không thể làm thay anh mãi, như vậy sẽ khiến anh hình thành tư duy phụ thuộc, không tốt cho sự phát triển cá nhân.”
Mặt lão Triệu tái xanh.
Những lời đó… là chính ông ta từng dùng để mắng tôi mỗi khi tôi thúc tiến độ.
Từng chữ không sai một.
“Giang Lương, cô nhất định phải tuyệt tình đến vậy sao?” – Ông ta nghiến răng.
“Sao lại gọi là tuyệt tình được?” – Tôi ngạc nhiên nhìn ông ta – “Tôi đang tôn trọng chuyên môn của anh mà.”
Ngày hôm đó, bàn làm việc của tôi trở thành nơi “náo nhiệt” nhất công ty.
Phòng tài vụ đến hỏi tên công ty để ghi trên hóa đơn, tôi bảo tự lên Qichacha tra.
Phòng hành chính đến hỏi tiêu chuẩn tiếp khách, tôi bảo lật sổ tay công ty mà đọc.
Lý Cường đến hỏi thói quen của khách, tôi bảo anh ta tự đi khảo sát.
“Không biết.” – “Không rõ.” – “Không nằm trong phạm vi công việc.”
Ba câu này trở thành lá chắn toàn năng của tôi.
Nhìn họ như lũ ruồi mất phương hướng, tôi thậm chí còn thấy hơi buồn cười.
Ngày trước, mấy chuyện này tôi đều làm giúp, chỉ để dự án trôi nhanh, mọi người đỡ mệt.
Họ hưởng lợi nhưng lại cho đó là chuyện hiển nhiên.
Vậy thì giờ tôi sẽ gỡ hết cái lớp “nhiệt tình giả tạo” ấy xuống.
5 giờ chiều.
Tổng Vương lại gọi tôi vào phòng.