Tôi gắn thiết bị nghe lén vào điện thoại con rể, nhưng lại nghe thấy con gái tôi đang khóc thét lên:
"Tôi đang mang thai mà còn phải đi công tác, còn anh thì lén lút chơi bời với đàn bà khác!"
Tim tôi như thắt lại, vì tôi nghe thấy bên đó đã vang lên tiếng ẩu đả.
Tiếng khóc và tiếng hét của con gái khiến tim tôi như bị xé toạc, tôi vội bật dậy khỏi giường, vợ tôi hỏi tôi đi đâu, tôi đã phát điên lao ra khỏi cửa.
Thiết bị nghe lén không còn tiếng đánh nhau nữa.
Tôi nghe thấy mẹ chồng con gái tôi hoảng hốt hét lên:
"Giữa đêm khuya mà tụi bây còn cãi nhau cái gì... Trời ơi, toàn là máu, giờ biết làm sao đây!"
Giọng con rể cũng hoảng hốt:
"Không phải sẩy thai rồi đấy chứ? Này! Em tỉnh lại đi, anh nói em nghe, đừng giả vờ chết nữa, mau tỉnh lại đi!"
Bà thông gia giận dữ nói:
"Người ta bị anh chọc tức đến ngất xỉu rồi, động thai rồi, mẹ đã bảo anh đừng có lăng nhăng mà! Còn không mau đưa đi bệnh viện!"
Bên kia truyền đến tiếng hốt hoảng và la lối om sòm.
Tôi nắm chặt vô lăng, tay run lên bần bật.
Chuyện con rể ngoại tình, thật ra tôi đã nghi ngờ từ lâu, vì bạn tôi từng nói với tôi đã thấy nó ra vào khách sạn với một người phụ nữ lạ.
Để thu thập chứng cứ, khi biết con gái chuẩn bị đi công tác, tôi liền gọi con rể đến nhà giúp sửa ống nước, lúc nó đang mải làm, tôi lén tháo điện thoại nó ra và gắn thiết bị nghe lén vào, muốn xem liệu nó có nhân cơ hội con gái tôi đi vắng mà vụng trộm bên ngoài không.
Tôi muốn dùng cách kín kẽ nhất để bảo vệ con gái, ai ngờ tai họa lại đến nhanh như thế!
Tôi vội vàng gọi điện cho con rể, nhưng nó tắt máy ngay lập tức!
Rất nhanh, nó nhắn lại một tin:
“Ba, con đang họp, không tiện nghe máy.”
Tôi tức điên lên, gọi lại lần nữa, thì phát hiện nó đã tắt nguồn rồi!
Không chỉ nó, điện thoại của bà thông gia cũng tắt máy!
Thiết bị nghe lén vang lên giọng đầy hoảng loạn của con rể:
“Tắt máy nhanh đi, ba cô ấy đột nhiên gọi tới, không biết có chuyện gì!”
Mẹ hắn tức tối nói:
“Giờ mới biết sợ à? Chỉ một cú điện thoại mà đã hốt hoảng đến thế!”
Tôi phát điên rồi đây này!
Tôi có thể nghe thấy họ nói gì, nhưng lại không thể liên lạc được với họ, tôi thậm chí không biết họ đưa con gái tôi đến bệnh viện nào!
Tôi vội lấy điện thoại ra gọi cảnh sát. Sau khi nghe tôi trình báo, tổng đài hỏi lại đầy nghi hoặc:
“Bên phía anh là có yêu cầu gì cụ thể vậy? Không phải họ đã đưa con gái anh vào viện rồi sao?”
Tôi sốt ruột hỏi:
“Có thể giúp tôi tra xem họ đang ở bệnh viện nào không?”
Đầu dây bên kia đáp lịch sự:
“Cái đó chúng tôi không tra được. Nếu không có chuyện gì khác thì xin phép cúp máy.”
Điện thoại bị ngắt.
Tôi ngồi trong xe, toàn thân run rẩy vì tức giận.
Tôi nghe thấy con gái được đưa vào viện, cũng nghe thấy giọng bác sĩ gấp gáp:
"Vỡ ối kèm theo xuất huyết nghiêm trọng, phải mổ gấp, nhưng sản phụ hiện đang hôn mê, cần phải cấp cứu ngay lập tức!"
Mẹ chồng con gái tôi vừa nghe thế thì cuống lên, lập tức gào lên:
"Không được! Không thể mổ! Phải sinh thường! Nếu không đứa nhỏ sẽ không thông minh!"
Bác sĩ kích động quát:
"Liên quan đến tính mạng đấy! Hiện giờ sản phụ hoàn toàn không thể sinh thường, sẽ nguy hiểm đến tính mạng!"
Mẹ hắn điên cuồng gào lên:
"Nếu cháu tôi sinh ra bị đần độn thì cô chịu trách nhiệm được không? Các người nghĩ cách cho nó sinh thường đi, dù sao chúng tôi không ký tên, cô không được mổ. Cô dám mổ, tôi kiện tới cùng!"
Nghe đến đây, tôi kích động cầm điện thoại lên, tìm trong danh bạ.
Tôi gọi cho người bạn cũ làm bác sĩ, vừa nghe máy, tôi đã không kìm được mà bật khóc:
"Bạn già, cứu tôi với!"
Bạn tôi bảo tôi bình tĩnh, tôi thở dốc liên hồi, cố gắng kể lại tình hình, nhưng đầu tôi như có một dòng nóng lao vọt lên đỉnh, khiến tôi run rẩy cả giọng lẫn tay.
Tôi biết, đó là cơn giận.
Cơn giận này tôi không khống chế nổi, cả cơ thể tôi như sắp không chịu nổi nữa rồi!
Bạn tôi nghe xong cũng cuống lên: