1.
Tôi qua đời vào một ngày tuyết rơi trắng xóa.
Khi ra ngoài tìm cảm hứng, tôi chẳng may lạc đường, bị kẹt lại trên núi, gặp phải cơn bão tuyết và chế/t vì hạ thân nhiệt.
Cái chế/t ấy chẳng hề mang theo chút gì gọi là đẹp đẽ.
Bạn thân của tôi, Chu Uyên, vừa nhận được tin liền vội vàng lao đến, khóc đến mức nghẹn thở khi nhận xá/c tôi.
“Giang Vị, cậu thật tàn nhẫn, sao lại bỏ rơi tôi như thế này!”
“Cho dù Phí Vọng không còn nhớ đến cậu nữa, nhưng cậu vẫn còn có tôi mà!”
Linh hồn tôi trôi lơ lửng giữa không trung, nghe những lời đó mà xấu hổ đến mức chỉ muốn biến mất.
Nếu không phải vì đã chế/t cứng rồi, tôi thật sự muốn nhào tới bịt miệng cô ấy lại.
Cô gái ngốc này, rõ ràng bác sĩ pháp y đã xác nhận tôi chế/t vì tai nạn, tại sao đến miệng cô ấy lại biến thành tôi thất tình mà nghĩ quẩn chứ!
Chẳng thể để tôi giữ lại một chút thể diện cuối cùng trước khi rời khỏi thế gian này sao?
Nhưng rõ ràng, Chu Uyên không nghĩ như vậy.
Vì một lý do nào đó, cô ấy nhất quyết tin rằng cái chết của tôi có liên quan đến Phí Vọng, liền lập tức gọi điện cho anh ta.
Đầu dây bên kia đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy.
“Alo?”
Giọng nam khàn khàn vang lên, nghe như vừa bị kéo ra khỏi giấc ngủ sâu.
“Chu Uyên, tìm tôi có chuyện gì vậy? Tôi vừa thức trắng đêm quay phim xong…”
“Phí Vọng.”
Chu Uyên cắt ngang lời anh ta, giọng khàn đi, nghẹn ngào.
“Giang Vị đã chế/t rồi.”
Bên kia điện thoại lập tức chìm vào im lặng kéo dài.
Dù đã trở thành một linh hồn, tôi vẫn không kìm được mà dấy lên chút mong chờ.
Biết tôi đã chế/t, Phí Vọng sẽ phản ứng thế nào?
Anh ấy sẽ đau lòng chứ?
Hay chỉ xem đây là cái chế/t của một người xa lạ chẳng chút liên quan?
Dù sao thì, vài ngày trước, trong buổi họp lớp, anh ấy cũng đã lạnh lùng đối xử với tôi.
Trước những lời trêu chọc của đám bạn, anh chỉ thản nhiên nói:
“Xin hỏi, bạn là ai?”
Chỉ một câu, cả bầu không khí như đông đặc lại.
Dưới ánh mắt thờ ơ ấy, chút dũng khí ít ỏi tôi gom góp được trước khi đến đây bỗng chốc tan biến.
Cuối cùng, tôi chỉ có thể lắp bắp:
“Không… không có gì.”
Rồi cúi đầu, chẳng dám nhìn anh ấy thêm lần nào nữa.
Thật ra… tôi cũng chẳng trách anh ấy.
Bây giờ anh ấy đã là ngôi sao nổi tiếng, sáu năm trôi qua kể từ ngày tốt nghiệp.
Việc anh ấy không còn nhớ tôi, có lẽ là điều bình thường.
Nếu không, tôi vẫn luôn cảm thấy mình còn nợ anh ấy một lời xin lỗi.
“Phí Vọng, anh không nghe tôi nói sao?”
Chu Uyên bật khóc sau một hồi im lặng, nghẹn ngào chất vấn anh qua điện thoại.
“Tôi nói Giang Vị đã chế/t rồi! Cô ấy chế/t thật rồi!”
“Rầm!”
Bên kia bỗng vang lên tiếng đồ vật rơi xuống đất.
Phí Vọng dường như nghiến chặt răng, giọng run lên:
“…Tôi không tin.”
Ngay sau đó, điện thoại bị cúp máy.
Chu Uyên nhìn chằm chằm vào màn hình đã ngắt kết nối, vừa tức giận vừa đau lòng, liền chụp ảnh giấy báo tử của tôi gửi cho anh ta, sau đó thẳng tay chặn số.
Tôi muốn an ủi cô ấy, nhưng khi đưa tay ra, bàn tay lại xuyên qua cơ thể cô.
Cuối cùng, tôi chỉ có thể âm thầm ôm lấy cô ấy qua làn không khí lạnh lẽo.
Đừng khóc nữa, đồ ngốc.
2.
Ngày thứ năm sau khi tôi qua đời, Chu Uyên đưa tro cốt của tôi trở về thành phố N.
Ở trong nước, tôi không có nhiều người thân. Anh trai tôi khi đó đang công tác ở nước ngoài, vừa hay tin liền lập tức đặt vé bay về nước.
Lúc Chu Uyên ôm hũ tro cốt trở về nhà tôi, con mèo Ragdoll mà tôi nuôi đã bị bỏ đói suốt hai ngày.
Trước khi rời đi, tôi đã chuẩn bị đủ thức ăn cho nó trong ba ngày, vốn nghĩ mình sẽ sớm quay lại.
Nhưng chẳng ngờ, chuyến đi ấy lại trở thành hành trình mãi mãi không có ngày về.
Chu Uyên từng đến nhà tôi rất nhiều lần, vừa mở cửa, con mèo liền chạy đến dụi vào chân cô ấy, nũng nịu đòi ăn.
Có lẽ vì cảnh tượng ấy quá đau lòng, nước mắt Chu Uyên suýt nữa lại trào ra.
Cô ấy đổ đầy thức ăn vào bát, con mèo lập tức vùi đầu vào ăn một cách ngấu nghiến.
Chu Uyên lặng lẽ bước vào phòng sách, bắt đầu thu dọn những món đồ tôi để lại.
Tôi là một tác giả viết toàn thời gian, phần lớn thời gian đều dành trong phòng sách, còn nhiều hơn cả ở phòng ngủ.
Bàn làm việc vẫn giữ nguyên trạng thái như lúc tôi rời đi.
Trước máy tính là một khung ảnh cũ – bức hình chụp chung của nhóm bạn thân hồi cấp ba.
Trong bức ảnh ấy, Chu Uyên khoác vai tôi, cả hai đứng ở giữa, còn Phí Vọng đứng ở góc bên phải.
Giữa chúng tôi bị ngăn cách bởi vài người, tôi nhìn thẳng vào ống kính với nụ cười tươi, trong khi ánh mắt của Phí Vọng lại âm thầm hướng về phía tôi.
Chu Uyên, vốn đã khó chịu vì chuyện của tôi, vừa thấy hình bóng của Phí Vọng lại càng thêm tức giận.
Sau khi dọn dẹp xong mọi thứ, cô ấy đưa tay định cầm lấy khung ảnh.
Đúng lúc đó, con mèo ăn no bỗng chạy tới.
Thấy cô ấy định lấy khung ảnh, nó liền nhảy lên, đưa móng cào vào tay cô.
“Choang!”
Khung ảnh rơi xuống, kính vỡ thành từng mảnh vụn.
Chu Uyên giật mình, bế con mèo lên và bất ngờ phát hiện có thứ gì đó kẹp giữa lớp kính.
“Meo~”
Biết mình vừa gây họa, con mèo lập tức kêu lên đầy nịnh nọt.
Chu Uyên cúi xuống, cẩn thận kéo ra một tờ giấy bị kẹp trong khung ảnh.
Khi mở ra xem, hóa ra đó lại là một bức thư tình.
Không chỉ cô ấy mà ngay cả tôi, dù đã thành hồn ma, cũng không khỏi ngạc nhiên.
Tờ giấy đã ố vàng theo năm tháng, nhưng nét chữ vẫn còn sắc nét.
Từng dòng từng chữ đều chất chứa một tình cảm sâu kín mà mãnh liệt.
[Giang Vị, thầm yêu cậu thật sự rất mệt mỏi, tôi không muốn thích cậu nữa.]
Ngay bên dưới, còn một dòng nhỏ được viết thêm:
[Thôi bỏ đi, lừa cậu thôi.]
Ánh mắt của chúng tôi cùng lúc dừng lại nơi góc dưới bên phải của tờ giấy.
Người ký tên— Phí Vọng.
Ngôi sao hàng đầu trong làng giải trí hiện tại.
Cũng chính là người bạn cùng bàn mà tôi từng thầm thương suốt những năm trung học.
Chợt, tôi nhớ ra rằng, khung ảnh này chính là món quà mà Phí Vọng đã tặng tôi vào năm lớp 12.
Suốt những năm qua, dù đã dọn nhà không biết bao nhiêu lần, nhưng chỉ duy nhất khung ảnh này vẫn luôn theo tôi, đặt ngay trên bàn máy tính.
Tôi chưa từng nghĩ, bên trong món quà ấy lại ẩn chứa một bí mật lớn đến vậy.
Nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trong cuộc gọi, khi anh ấy nghẹn giọng nói ra câu “Tôi không tin”…
Tim tôi bỗng nhói lên một cơn đau khó tả.
Thì ra, ngay cả khi đã trở thành hồn ma, tôi vẫn có thể cảm nhận được nỗi đau lòng.
Tôi nhìn thấy Chu Uyên lập tức lấy điện thoại ra, xóa Phí Vọng khỏi danh sách chặn.
Thế nhưng, trước khi kịp bấm gọi, một thông báo từ Weibo đột ngột xuất hiện trên màn hình.
Phí Vọng t//ự sá//t
Chu Uyên run rẩy mở hot search, gần như không thể tin vào mắt mình.
Trên bài đăng của một tài khoản tin tức có hàng triệu người theo dõi, một đoạn video hiện lên.
Trong video, một chiếc xe cấp cứu đậu trước biệt thự sang trọng, xung quanh là nhân viên và bảo vệ.
Ống kính máy quay đột ngột lia sang một góc, lộ ra hình ảnh một cánh tay trắng bệch, thon dài, buông thõng từ cáng cứu thương xuống.
Từng giọt chất lỏng đỏ sẫm nhỏ xuống nền đất, loang ra như những bông hoa má/u thê lương.
“Phí Vọng đã t//ự t//ử tại nhà riêng vào tối nay, di thư nghi ngờ có liên quan đến chuyện tình cảm.”
Ánh mắt tôi dừng lại ở hai chữ “vì tình” nổi bật trong tiêu đề, đầu óc bỗng trở nên trống rỗng.
Không, không thể nào… Không thể kết thúc như thế này được…
Anh ấy làm sao có thể chế//t?
Làm sao anh ấy có thể chế//t được chứ?!
Ký ức ùa về như một thước phim tua nhanh.
Tôi thấy mình trong một ngày đông tuyết rơi năm ấy.