15.
Khi hoàn hồn lại, tôi nghe thấy Tô Thừa hỏi:
“Nghe nói tiểu thuyết em viết đang rất hot, có định bán bản quyền không?”
Kỳ Nghiêm đứng bên cạnh, nghe vậy liền hứng thú nhướng mày, bật cười:
“Ôi chao, em gái cũng tài giỏi thật đấy. Tên truyện là gì? Tôi sẽ bảo người của mình liên hệ sớm. Giá cả không thành vấn đề, quan trọng là tự mình đầu tư thì yên tâm hơn.”
Chỉ qua vài câu trò chuyện, dường như chuyện bản quyền đã được định đoạt xong.
Tôi liếc nhìn Phí Vọng, bắt gặp ánh mắt anh thoáng nét ảm đạm, lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác bất an khó tả.
Hít sâu một hơi, tôi chậm rãi lên tiếng:
“Em đúng là muốn bán bản quyền, nhưng… em muốn Phí Vọng đóng vai nam chính, có được không?”
Ngay lập tức, ánh mắt Phí Vọng đầy kinh ngạc. Tô Thừa khẽ nhíu mày, còn Kỳ Nghiêm bật cười sảng khoái:
“Dĩ nhiên là được.”
Đúng lúc này, có người đến chào hỏi, Kỳ Nghiêm liền nâng ly rượu rồi rời đi xã giao, để lại tôi, Phí Vọng và anh trai tôi đứng đối diện nhau.
Không khí bất giác trở nên căng thẳng. Cuối cùng, vẫn là Tô Thừa lên tiếng trước, ánh mắt sắc lạnh hướng về phía Phí Vọng:
“Có thời gian không? Nói chuyện một chút.”
“Ừ.” Phí Vọng im lặng vài giây, sau đó gật đầu.
Tôi: “???”
Có ai hỏi qua ý kiến tôi không? Nhưng đối diện với Tô Thừa, tôi chẳng dám phản bác, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai người họ rời đi.
Tôi quay sang trợ lý của Tô Thừa, nhỏ giọng hỏi:
“Anh tôi sẽ không rút ngay một tấm chi phiếu để dọa người đấy chứ?”
Trợ lý suy nghĩ một lát, nghiêm túc trả lời:
“Tổng giám đốc không có thói quen đó.”
“À… vậy thì tốt rồi.”
Tôi không biết hai người họ đã nói những gì. Nhưng sau hôm đó, Phí Vọng đột nhiên trở nên im lặng một cách bất thường, ngay cả công việc trợ lý tạm thời cũng không giao cho tôi nữa.
Mãi đến một buổi tối, bất ngờ tôi và Phí Vọng cùng nhau leo lên hot search.
Không biết ai đã chụp được khoảnh khắc anh đưa tôi về nhà hôm đó. Điều trớ trêu là tiêu đề bài viết lại giống hệt lời đùa trước đây của tôi.
# Phí Vọng hẹn hò bí mật vào đêm khuya, nghi vấn lộ chuyện tình cảm #
Hiện tại, Phí Vọng đang ở đỉnh cao sự nghiệp, bộ phim gần nhất cũng vừa đóng máy không lâu. Vì vậy, tin tức này lập tức leo lên top 3 hot search, thu hút sự chú ý của dư luận.
Cư dân mạng bàn tán xôn xao, các tài khoản truyền thông thi nhau thêm thắt, dẫn dắt dư luận. Nhưng khi câu chuyện còn đang sục sôi, tốc độ lan truyền của hot search bỗng chậm lại bất thường, một số từ khóa liên quan bị xóa sạch.
Ngay sau đó, công ty quản lý của Phí Vọng đăng thông báo pháp lý, cảnh cáo về việc tung tin đồn thất thiệt.
Một số cư dân mạng tinh ý bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn.
[Chuyện gì vậy? Hot search bị gỡ nhanh quá, có người chống lưng à?][Tin bên lề: Cô gái này không đơn giản, không tiện tiết lộ thêm.][Tôi nói rồi mà! Phí Vọng đúng là một bước lên mây rồi!][Vậy rốt cuộc là thật hay giả?][Tôi nghĩ 80-90% là thật đấy.]
Ngay khi tin tức bùng nổ, Chu Uyên lập tức gọi điện cho tôi.
“Chuyện này là sao hả?! Cậu và Phí Vọng đang hẹn hò thật à?!”
“Không có!” Tôi hoảng loạn giải thích. Tôi biết tối hôm đó Phí Vọng đưa tôi về, nhưng không ngờ lại bị chụp lại. Nếu vì tôi mà liên lụy đến anh ấy, thì đúng là đại họa rồi!
Phải gỡ hot search bằng mọi giá!
Trong lúc tôi đang định gọi cho Kỳ Nghiêm cầu cứu, một tin nhắn từ Phí Vọng bất ngờ đến.
Phí Vọng: “Giang Vị, đừng lo, để tôi tự giải quyết.”
Nhưng tôi lại lo cho sự nghiệp của anh nhiều hơn cả anh lo cho mình. Tôi lập tức nhắn lại:
Giang Vị: “Cậu đừng kích động! Tôi bị bàn tán một chút cũng không sao, thật đấy!”
Lần này, Phí Vọng không trả lời nữa.
Chỉ vài phút sau, Chu Uyên gửi thẳng đến một đoạn tin nhắn thoại dài 10 giây, toàn tiếng hét chói tai:
“MAU!!! MAU XEM WEIBO CỦA PHÍ VỌNG!!!”
Nghe vậy, tôi lập tức mở Weibo. Nhưng vì lượng truy cập quá lớn, hệ thống lag đến mức suýt nữa tôi bị văng khỏi ứng dụng.
Mười phút sau, khi cuối cùng cũng vào được, tôi nhìn thấy bài đăng mới nhất của Phí Vọng. Bình luận bên dưới bùng nổ như vỡ trận.
Phí Vọng không phủ nhận, cũng không đính chính.
Thay vào đó, anh đăng tải bức ảnh tôi luôn đặt trên bàn làm việc—bức ảnh tập thể năm cấp ba.
Và kèm theo đó là một dòng chữ công khai:
[Cô ấy là người tôi đã thầm yêu từ thời niên thiếu, cũng là người khiến tôi không ngừng cố gắng cho đến tận bây giờ.]
Tôi nhìn dòng chữ ấy, cảm giác như trái tim mình bị lắc mạnh như một lon soda đào, bọt khí cuộn trào dữ dội.
Khoảnh khắc ấy, ký ức về bức thư tình năm xưa lại ùa về.
Những lời không thể thốt ra ngày ấy, cuối cùng cũng được thổ lộ một cách đường hoàng giữa ánh sáng.
“Ting—”
Điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ Phí Vọng.
Phí Vọng: “Xuống dưới nhà.”
16.
Tôi gần như bật dậy khỏi giường, thậm chí không kịp thay bộ đồ ngủ, chỉ kịp khoác vội một chiếc áo rồi lao xuống dưới.
Bước ra khỏi cửa, tôi mới nhận ra trời đang đổ tuyết.
Và ngay tại đó, giữa màn tuyết trắng xóa, người đàn ông vừa leo lên hot search—Phí Vọng—đang đứng ngay trước mặt tôi.