14
Khóe môi đang vô thức nhếch lên của ta khựng lại. Bất giác nhận ra… đã bao lâu rồi, ta chưa từng cười một cách nhẹ nhõm như vậy?
“Không có gì phải sợ cả, A Tồn.” — U Quan nói — “Phí Phủ có ngang ngược cỡ nào, không có Hoàng thượng thì cũng chỉ là tên hề múa may trong bóng tối. Đợi chúng ta thu dọn sạch đám ô hợp đầy rẫy trong kinh thành này rồi, sẽ quay về biên ải.”
Hắn nói như vẽ ra một bức tranh đầy hình tượng:
“Dẫn theo Vĩnh Nhi, Quận vương gia, linh vị mẫu thân, cứ như ngày xưa ở Thương Châu, hai nhà chúng ta không cần chịu đựng cái không khí mốc meo của kinh thành nữa, trời cao đất rộng!”
Ta hỏi, liệu thân thể của lão Vương gia còn chịu nổi chuyến hành trình gian nan đó không?
U Quan cười đáp: “Phụ thân ta sống chết gì cũng không muốn chết ở kinh thành. Ngài nắm tai ta mà dọa, bảo nếu ngày đó thực sự tới, thì dù phải cõng, ta cũng phải đưa quan tài ông trở lại Ký Bắc.”
Mặt trời như quả trứng muối đang chìm dần xuống phía sau hoàng thành. Vầng đỏ rực cuối cùng vắt trên mái ngói cung vàng. Ta và U Quan cùng đứng ngắm, thật lâu.
Rồi đồng thanh thốt lên:
“Rồi sẽ có một ngày—”
Chúng ta nhìn nhau, bật cười.
Rồi sẽ có một ngày…
Ta sẽ thoát khỏi mọi xiềng xích, lòng không còn sợ hãi, không còn run rẩy trước bất kỳ cơn sóng dữ nào, trở về sống cuộc đời mà ta mong muốn.
15
U Quan đã nói đúng — Lang Nghiễn sắp ra tay.
Một bản cáo trạng từ Giang Châu bí mật gửi về kinh thành, dạo gần đây đã gây chấn động triều đình.
Trong đó tố cáo Trung thừa Ngự sử Phí Phủ vượt quyền can thiệp vào vụ án đất đai địa phương, bao che cho thân tộc khiến người dân lâm vào cảnh nhà tan cửa nát.
Phụ thân kể rằng hôm nay gặp Phí Phủ ngoài cửa cung, về tới phủ còn cười kể với ta:
“Ngựa già cũng có lúc sẩy chân, Phí Phủ cũng đến ngày hôm nay rồi, giận đến nỗi mũi cũng lệch.”
Ta rót một chén trà cho phụ thân, hỏi:
“Thế Hoàng thượng phản ứng thế nào ạ?”
Phụ thân nhấp một ngụm, chậm rãi đáp:
“Khó nói. Vụ này dù chứng cứ rõ ràng, nhưng nói lớn thành lớn, nói nhỏ thành nhỏ. Chỉ cần Hoàng thượng vẫn muốn dùng Phí Phủ làm con cờ đen thuận tay, thì chỉ cần đẩy một con chốt thế thân là y lại toàn thân trở ra được thôi.”
Sắp lập hạ, nắng rực rỡ, ta tựa má nhìn làn nước xanh biếc trong chén trà.
“Phải là chuyện lớn cỡ nào, mới khiến Hoàng thượng chịu từ bỏ con cờ này chứ…”
Phụ thân nghe vậy, chợt dừng lại.
“Có khi… thật sự có đấy.”
Ta ngẩng đầu. Phụ thân hạ thấp giọng:
“Chuyện nhà họ Lang.”
Lang Sát.
Trong tay ông ấy có bằng chứng chống lại Phí Phủ.
Chuyện này năm xưa phụ thân từng âm thầm giúp điều tra ở Giang Châu, nên biết được đôi phần.
“Cụ thể là gì?” Ta hỏi.
“Chỉ vài dấu vết vụn vặt, chưa có chứng cứ xác thực. Nhưng…” — Phụ thân tựa lưng, thở dài, đôi mắt tối sầm lại:
“Dường như có liên quan tới cái chết của Đức phi — mẫu thân Thái tử.”
Đức phi?
Ta nhớ lại rồi.
Năm Bảo Hòa thứ ba, nhà mẹ đẻ của Đức phi bị liên đới trong vụ chậm trễ vận chuyển quân lương, khiến quân Ký Bắc bỏ lỡ thời cơ, trận chiến khi ấy cực kỳ thảm khốc.
Sau khi tra xét, Hoàng thượng nổi trận lôi đình. Để xoa dịu biên quân, người đã truy trách nhiệm nhà ngoại của Đức phi, suýt chút nữa kéo theo cả Thái tử vừa mới được sắc phong.
Đức phi vì muốn bảo vệ con trai, đã treo cổ tự vẫn, để lại thư tạ tội.
Từ đó về sau, Hoàng thượng và Thái tử nảy sinh rạn nứt.
Mà lúc đó, Phí Phủ vừa vào triều, làm ở Binh bộ, phụ trách vận chuyển quân lương — cùng một vị trí với Lang Sát.
Tia sáng lóe lên trong đầu, khiến mọi mắt xích kết nối lại.
“Phụ thân đang nói… Lang Sát khi còn làm quan, tình cờ phát hiện vụ quân lương năm đó có ẩn tình. Mà Hoàng thượng, thực ra đã biết rõ, còn cố ý ám chỉ Phí Phủ làm chuyện mờ ám để loại bỏ ngoại thích?”
“Có Hoàng thượng chống lưng, Phí Phủ mới dám diệt khẩu Lang Sát mà không để lại dấu vết!”
Phụ thân trầm mặc gật đầu.
Ta mệt mỏi ngồi xuống, lẩm bẩm:
“Vậy thì Hoàng thượng chắc chắn sẽ bảo vệ Phí Phủ đến cùng. Một khi y ngã ngựa, những chuyện bẩn thỉu kia cũng sẽ lộ ra hết, đến lúc đó… thanh danh Hoàng thượng còn giữ nổi sao?”
Lặng im trong chốc lát, phụ thân khẽ lắc đầu, gõ gõ ngón tay lên bàn:
“Cũng chưa chắc… có khi chúng ta đang nghĩ sai hướng.”
16
“Hoàng thượng rốt cuộc cũng đã lớn tuổi, Thái tử thì đã trưởng thành, chẳng còn dễ kiểm soát như xưa.”
“Tứ hoàng tử thì còn quá nhỏ, dẫu Hoàng thượng có bất mãn với Thái tử, cũng không thể để Tứ hoàng tử kế vị, rồi bị quần thần thao túng.”
“Còn loại người như Phí Phủ, Hoàng thượng lúc còn sống thì lợi dụng hắn, nhưng nếu khi băng hà lại để Tứ hoàng tử rơi vào tay Phí Phủ… thì e rằng sau này giang sơn sẽ đổi họ thành Phí mất.”