Tôi chặn cô ấy lại: “Chờ đã, cậu định đi đâu?”
“Đi học! Khác với ai kia, mất cái máy là lấy cớ trốn học!” – Lý Mộng hùng hổ hất vai tôi ra rồi xông ra ngoài.
Cánh cửa đóng “rầm” một tiếng. Trương Đình thì thầm: “Tiểu Mãn, hay là... kiểm tra camera? Cửa ký túc có lắp mà.”
Trần Nhã cầm điện thoại lên: “Tớ báo mất giúp cậu trước nhé, MacBook có định vị mà đúng không?”
Tôi mới sực nhớ đến chức năng đó, vội vàng lấy điện thoại bật “Tìm iPhone”. Trên màn hình, một chấm đỏ đang di chuyển ngoài khuôn viên trường, hiển thị vị trí: “Chợ đồ cũ phía Nam thành phố”.
“Ở kia kìa!” – Tôi chỉ vào màn hình – “Đang bị mang đến chợ đồ cũ!”
Trần Nhã huýt sáo: “Ui, định đem đi bán đây mà.”
Ba người nhìn nhau, Trương Đình rụt rè hỏi: “Có... có nên báo công an không?”
Tôi cắn môi, mắt không rời chấm đỏ trên màn hình. Tôi nhớ đến chuyện mẹ của Lý Mộng bị bệnh, nhớ đến tiếng khóc nghẹn ngào trong nhà vệ sinh đêm hôm trước — và đột nhiên thấy do dự.
“Tớ sẽ tự đến đó xem.” – Tôi chộp lấy áo khoác rồi chạy ra ngoài.
Chợ đồ cũ phía nam là nơi phức tạp, đủ hạng người. Lần theo định vị, tôi đến một sạp bán đồ điện tử cũ. Chủ quán là một người đàn ông trung niên mặt đầy vết sẹo, đang cầm laptop của tôi kiểm tra.
“Chú ơi, máy này là của cháu!” – Tôi bước nhanh tới nói thẳng.
Ông ta cảnh giác nhìn tôi: “Cô bé đừng nói linh tinh. Hàng này tôi mới thu về.”
“Thật sự là của cháu, cháu có bằng chứng.” – Tôi mở album ảnh trên điện thoại, chỉ vào sticker và vết xước đặc trưng trên máy – “Chú nhìn cái hình dán này với vết trầy này đi.”
Ông ta do dự một chút: “Cô phải chứng minh là của mình thật. Mật khẩu mở máy là gì?”
Tôi đọc một dãy số. Ông ta gõ vào, máy lập tức mở khóa. Ông gãi đầu, lẩm bẩm: “Lạ thật, con bé kia bảo là của nó mà...”
“Cô gái đó trông như thế nào?” – Tôi lập tức hỏi tiếp.
“Nhìn giống sinh viên đại học, đeo kính, người gầy gò.” Người đàn ông mô tả, “Cô ta nói đang cần tiền gấp, bán với giá hai ngàn năm trăm tệ.”
Tim tôi chùng xuống — mô tả rõ ràng là Lý Mộng. Tôi trả cho ông ta hai nghìn năm trăm tệ – may mà tài khoản vẫn còn khoản sinh hoạt phí mẹ vừa chuyển – rồi mang máy tính về.
Trên xe buýt quay về trường, tôi mở máy kiểm tra. Tất cả tài liệu vẫn còn nguyên, chỉ là trên màn hình desktop xuất hiện thêm một thư mục lạ tên là “Chi phí điều trị”. Mở ra, bên trong toàn là ảnh chụp hóa đơn viện phí và các khoản vay. Tấm gần nhất ghi ngày hôm qua, viết: “Chi phí hóa trị lần 3: ¥18.600”.
Cơn giận trong tôi bỗng dưng tan đi một nửa. Tôi nhớ đến đôi mắt sưng đỏ và giọng nói run rẩy của Lý Mộng — trong đó không chỉ có phẫn nộ, mà là sự tuyệt vọng.
Khi tôi quay lại ký túc thì đã là buổi chiều. Lý Mộng không có ở đó. Tôi đặt laptop lên bàn, rồi phát hiện trong thùng rác có một hộp vỏ sạc MacBook. Tôi lặng lẽ chụp ảnh lại, sau đó đến văn phòng quản lý ký túc xá.
“Thầy ơi, em muốn xem camera giám sát sáng nay ạ.” – Tôi nói với thầy trực.
Camera ghi hình rất rõ: 9 giờ 17 phút sáng, Lý Mộng ôm một chiếc laptop bạc rời khỏi ký túc trong dáng vẻ vội vàng. Tôi sao đoạn video về điện thoại nhưng chưa vội làm gì.
Tối 7 giờ, Lý Mộng quay về phòng. Cả ba chúng tôi đều ở đó, bầu không khí nặng nề đến mức tưởng chừng có thể nhỏ từng giọt. Khi ánh mắt cô ấy dừng lại ở chiếc máy tính quen thuộc trên bàn tôi, sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Lý Mộng,” – tôi mở lời – “tại sao máy tính của tôi lại xuất hiện ở chợ đồ cũ?”
Trương Đình và Trần Nhã nín thở chờ đợi cơn bùng nổ.
Môi Lý Mộng run rẩy: “Tôi... tôi làm sao biết được?”
“Camera quay được cảnh cậu mang nó ra khỏi ký túc.” – Tôi giữ giọng bình tĩnh, đưa màn hình điện thoại về phía cô ấy – “Cả vỏ hộp sạc trong thùng rác nữa.”
Cô ấy như bị sét đánh, đứng sững tại chỗ, sắc mặt nhợt nhạt, chẳng còn giọt máu. Trong phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ.
“Là tôi lấy thì sao?” – Lý Mộng đột ngột hét lên – “Người giàu như các người mất một cái máy tính thì đã sao? Mẹ tôi sắp chết rồi!”
Trương Đình hít một hơi lạnh, Trần Nhã cau mày: “Vậy nên cậu được phép ăn trộm à?”
“Tôi không trộm! Tôi chỉ mượn thôi!” – Nước mắt cô ấy trào ra – “Đợi mẹ tôi khỏe lại, tôi sẽ đi làm và trả lại tiền!”
“Mượn à?” – Tôi không tin nổi – “Cậu có hỏi tôi chưa?”
“Nếu hỏi, cậu sẽ cho mượn chắc?” – Lý Mộng bật cười cay đắng – “‘Ôi chiếc máy này đắt lắm đó’, ‘là quà sinh nhật bố tặng’ – loại người như cậu, tôi gặp nhiều rồi!”
Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt cô ấy: “Nhưng cậu chưa từng hỏi, sao biết tôi sẽ từ chối?”
Câu nói khiến Lý Mộng nghẹn họng, nước mắt không ngừng chảy: “Tôi... tôi thật sự hết cách rồi... Bệnh viện nói nếu không nộp tiền sẽ ngưng điều trị...”
Cả phòng rơi vào im lặng. Trần Nhã đột nhiên lên tiếng: “Lẽ ra cậu nên nói thẳng. Bọn tớ có thể cùng nhau gây quỹ giúp.”
“Gây quỹ?” – Giọng Lý Mộng tràn đầy châm biếm – “Mấy người ăn một bữa mất vài trăm, hiểu thế nào là 180.000 viện phí không?”
Tôi nhớ đến thư mục “Chi phí điều trị” trong máy, nhẹ giọng hỏi: “Cậu còn thiếu bao nhiêu?”
Lý Mộng sững người, rồi lập tức cảnh giác: “Cậu hỏi làm gì? Thương hại tôi à?”
“Tôi chỉ hỏi thôi.” – Tôi kiên trì.
“Mười tám nghìn.” – Cô ấy nghiến răng – “Với cậu, chắc chỉ bằng giá một cái túi xách chứ gì?”