09.Chớp mắt đến cuối năm. Từ Ba Lăng, lão gia và phu nhân gửi thư về bảo trời đông lạnh, đường xá xa xôi, mà lão gia đâu có chiếu chỉ để về kinh nên cứ ở lại đó. Thư viện Nhị thiếu gia đang học cũng cho nghỉ hai mươi ngày.
Hôm Nhị thiếu gia trở về, ngoài trời lất phất tuyết. Kiếm Như loay hoay mang hành lý giúp cậu. Từ sớm, ta đã chuẩn bị thịt dê, nổi lửa ủ ấm bình rượu, chỉ chờ cậu sắp xếp nghỉ ngơi xong là dọn lên.
Đại thiếu gia và Nhị thiếu gia lâu ngày gặp lại, chắc muốn tỉ tê chuyện trò, nên ta với Kiếm Như tự biết ý không ngồi cùng bàn. Chờ qua một canh giờ ta vào dọn thì Nhị thiếu gia đã say khướt, còn Đại thiếu gia trông vẫn tỉnh, chỉ hơi ửng đỏ mặt.
Kiếm Như đỡ Nhị thiếu gia về phòng, ta thu dọn bát đũa, chần chừ một lát rồi hỏi Đại thiếu gia:“Dạ, nô tỳ rửa bát xong, có cần sang hầu hạ không ạ?”
Hắn đáp:“Hầu hạ gì?”
“Hầu hạ… Nhị thiếu gia.”
“Hầu hạ hắn chuyện gì?”
“Chải đầu, tắm rửa…”
Đại thiếu gia im lặng, vẻ mặt vẫn tỉnh nhưng không mấy vui, chân mày cau lại, thoáng cười nhạt:“Ngươi muốn sang lắm à?”
Dĩ nhiên là ta chẳng muốn. Nhỡ sang đó lại bị đuổi đến dãy phòng cũ, một mình sợ chết khiếp. Nhưng Nhị thiếu gia cũng là chủ tử, đâu thể thiếu người hầu. Trước đây Thôi Cửu lo việc ấy, nay hắn theo phu nhân đi Ba Lăng mất rồi. Kiếm Như là người kề cận Đại thiếu gia, nên ta nghĩ chỉ mình ta xung phong.
Ta bối rối:“Tất cả vẫn do chủ tử sắp đặt…”
Đại thiếu gia mím môi:“Không cần. Ta đã dặn Kiếm Như rồi.”
“…Vậy ạ.”
“Ngươi—!”
Nhìn ta đáp “Vậy ạ” xong, hắn lại nổi cáu. Hình như từ “Vâng” hay “Được ạ” của ta đều khiến hắn không vui. Ta cúi đầu, đổi giọng:“Dạ, nô tỳ biết rồi.”
Hắn lườm ta, rồi toan đứng dậy về phòng. Thương thế của Đại thiếu gia đã đỡ hơn nhiều, không cần nạng nữa, chỉ là vẫn đi hơi khập khiễng. Không hiểu do rượu hay đứng lên quá nhanh, hắn lảo đảo chút. Ta hốt hoảng vươn tay đỡ, hắn đột ngột khựng lại, chân mày nhíu. Ta nhìn xuống, phát hiện ống tay áo mình đã co lên, lộ cả nửa cánh tay.
Vội vã kéo tay áo xuống, ta luống cuống không biết làm sao. Nửa năm nay, ta lớn nhanh, quần áo phát khi mới vào phủ giờ chật cả. Cái áo bông hôm nay cũng là lục tạm trong kho, không phải may đo, phần thân cứ bó chặt, giơ tay mạnh một cái là lộ cổ tay ngay.
Đại thiếu gia nhìn xuống, lấy trong ngực ra túi bạc, đưa cho ta, bảo cầm may hai bộ y phục mới.Ta ngại, không dám nhận tiền riêng của hắn. Hắn đành nói đây là tiền thưởng Tết của phủ.Các nhà giàu thường phát thưởng cho người hầu dịp cuối năm, nhưng túi bạc của hắn có vẻ nặng quá, khiến ta phân vân.
“Hằng năm đều thế ạ? Kiếm Như ca cũng có chứ?”
Đại thiếu gia thoáng lúng túng:“Ừ, tất nhiên.”
Nghe vậy ta mới yên tâm, kính cẩn nhận lấy, định dành dụm luôn.
Năm nay, câu đối xuân là do chính Đại thiếu gia viết. Hắn viết: “Hoa hảo nguyệt viên nhân thọ, thời hòa tuế lạc niên phong.”
Ngày ngày ở bên, ta luôn thấy Đại thiếu gia như ngọc ôn nhuận, chuyện gì cũng tốt, chỉ là đôi khi thiếu chút sức sống. Giờ hắn hơi khom người, xắn tay áo, đặt giấy đỏ viền nhũ vàng lên án thư, ghi lên đó ước mong năm mới an yên. Thoáng chốc, ta nhận ra Đại thiếu gia cũng chẳng cách ta đến mức xa vời.
Viết xong, hắn vẫy tay gọi ta lại, bảo ta cũng thử viết đôi câu đối. Ta nào biết câu đối gì.Hắn chống cằm, cười nhạt:“Dạy ngươi nửa năm rồi, một bộ câu đối cũng không viết nổi. Tiểu Thập Lục, hay ngươi lười học sau lưng ta đấy?”
Thực ra ta đâu lười, chỉ giấu vụ bện trâm thôi. Nghĩ đến đây mà thấy chột dạ, mặt nóng bừng. Cầm bút, ta chậm chạp viết: “Tuế tuế bình an tiết, niên niên như ý xuân.”Mong năm nào cũng bình an như này thì tốt.
Sang mùng Năm, Nhị thiếu gia muốn ra phố cưỡi ngựa. Không hiểu sao lại đòi ta đi cùng.Phủ vốn có mấy con ngựa, sau biến cố Ngụy gia đã bán bớt, giờ chỉ còn một con do Kiếm Như chăm.
Nhị thiếu gia thong thả cưỡi, may trên phố đông người, hắn không thể phi nước đại nên ta gắng chạy theo được. Rồi có lẽ hắn thấy nơi đông chật chội, chẳng cưỡi ngựa thoải mái, đành xuống dắt bộ song hành với ta. Lúc ấy ta mới hết thở hổn hển.
Hai người thực ra không thân lắm, chen giữa phố phường náo nhiệt mà lại im ắng, thật gượng gạo. Có lẽ Nhị thiếu gia thấy vậy, đi một lúc liền bắt chuyện.“Thập Lục, quê ngươi ở đâu?”
“Thôn Bạch Vân, trấn Thanh Thạch ạ.”
“Chưa nghe bao giờ, xa không?”
“Cách kinh thành tám mươi dặm.”
“Tám mươi dặm á… chạy đi chạy về một ngày là xong.”
Hình như hắn muốn kéo ta cùng về thôn Bạch Vân. Ta giật mình. Quãng đường trăm dặm đâu phải nói đi là đi, thêm nữa ta đâu nhớ rõ lộ trình, ngày đó cùng người môi giới đi xe bò tới Kinh, giờ quay về chắc phải dò đường suốt.
Nhận ra ta tỏ ý chẳng thiết, hắn đùng đùng đá một viên sỏi:“Ta định đưa ngươi về nhà mà ngươi không chịu, tiểu nha đầu này chẳng thú vị gì.”
Ta đành cười lấy lòng:“Thiếu gia hiếm khi về kinh, thay vì về quê với nô tỳ, sao ngài không vui chơi cùng bạn hữu?”
Hắn cười khẩy:“Bọn họ hả, từ khi đại ca gặp chuyện, hoặc tránh né, hoặc khách sáo giữ kẽ, sợ một câu lỡ lời thì thêm khó xử. Bản thiếu gia chán nhìn mặt chúng nó.”
Nghe câu ấy, ta sững sờ. Ngụy gia vốn xuất thân thư hương, lão gia phu nhân đều đoan trang hiền hậu, Đại thiếu gia thì lịch thiệp, còn Nhị thiếu gia đây… sao lại có mặt gai góc thế?
Ta lén ngắm hắn. Huynh đệ hai người bảo giống chẳng giống, bảo khác vẫn có chỗ tương đồng. Đại thiếu gia trầm tĩnh ôn hòa, Nhị thiếu gia lại có nét sắc sảo, dáng người mảnh mai, tóc cột cao, thoạt nhìn đúng là một tiểu lang quân đẹp mắt.
Ta đề nghị:“Nếu ngài không thấy thích, sao không về rủ Kiếm Như cưỡi ngựa, hắn cũng giỏi cưỡi lắm mà.”
Hắn hờ hững:“Kiếm Như là nam, đi cùng nam nhân thì có gì hay? Dù ngươi nhạt nhẽo thật, ít ra còn là cô nương.”
Ta: “…”Nói chuyện thẳng thừng làm ta ngượng chín. Huống hồ, ta là cô nương nhưng hắn nào cho ta cưỡi chung, rõ ràng là bắt ta chạy bộ đuổi theo bở hơi tai.
Nhìn mặt ta lúc đỏ lúc tái, hắn cười lớn, nắm dây cương bảo phía trước đông vui, nghe nói có xiếc diễn, đi coi một chút.
Hôm nay đúng là xui xẻo. Đang đứng chen chúc xem náo nhiệt, bỗng có ai vỗ vai ta từ đằng sau. Quay lại thấy hai cô nương khoác tay nhau, một người trông quen lắm. Chưa kịp nhớ ra ai, nàng kia đã reo lên:“Thạch cô nương, lâu rồi không thấy cô bày hàng! Hôm trước muội mua chiếc trâm gỗ đào của cô, muội muội ta thích quá, cứ đòi mua thêm, khi nào cô bán nữa?”
Nghe câu ấy, ta lạnh toát sống lưng. Vội kiếm cớ lấp liếm, dỗ dành hai cô đi, rồi quay lại thì Nhị thiếu gia đang nheo mắt nhìn ta cười, ra vẻ hiểu biết:“Thạch cô nương? Trâm gỗ đào? Tiểu Thập Lục, ta vẫn tưởng ngươi thật thà nhất phủ, hóa ra ngươi còn có tiếng tăm, có cả ‘sản nghiệp’ ngoài kia cơ à?”
Ta suýt rơi nước mắt, xung quanh người đông nên không thể quỳ xuống cầu xin.“Nô tỳ… chuyện này dài lắm…”
Hắn cười láu lỉnh:“Không sao, thời gian của ta cũng đủ.”
Đành thú nhận mọi chuyện. Cuối cùng, ta rầu rĩ:“Nhị thiếu gia, số tiền ấy đâu vào tay nô tỳ, trước kia đều mua thức ăn, dạo này không cần mua nữa, ta vẫn giữ nguyên, chưa xài đồng nào.”
Hắn gật gù:“Ta tin, nhưng nói với ta chẳng ích gì. Bây giờ người nắm quyền trong phủ là đại ca, quan trọng là hắn có tin ngươi không.”
Ta ủ rũ cụp mắt, nghĩ chắc vẫn phải báo cáo Đại thiếu gia ư?Đúng lúc đang thất thần, hắn cười nói tiếp:“Nếu muốn ta đừng kể với đại ca thì cũng được, lần sau bày hàng nhớ gọi ta theo. Ta chưa thử ngồi sạp bán hàng bao giờ.”
Hắn đặt một tay lên cằm ngẫm nghĩ, chợt vỗ tay:“Nói gì thì nói, hôm nay cứ ‘làm liều’ luôn đi.”
Ta sửng sốt:“Hả?”
Nhị thiếu gia đẩy nhẹ sau lưng ta:“Còn ngớ ra gì nữa, mau về lấy trâm.”
Có lẽ trời Tết người đông, cộng thêm Nhị thiếu gia diện mạo nổi bật, lại ăn nói dẻo miệng nên đám đông kéo đến mua ầm ầm. Từ khi ta lén bán trâm đến giờ, chưa khi nào buôn may bán đắt như hôm nay. Hắn phụ trách mời chào, ta thu tiền thối tiền, bận rộn đến nỗi mặt nóng bừng.Chỉ trong một buổi chiều đã bán hết sạch, tính sơ được hơn ba lượng bạc. Gộp với chỗ để dành từ trước, tổng cộng được năm lượng.Nhị thiếu gia ghé vào tửu lầu gần đó đổi mấy đồng vụn thành một nén bạc, một tay dắt ngựa, tay kia tung hứng nén bạc trong lòng bàn tay, cười đắc ý.
Về tới cổng phủ, hắn trả lại năm lượng cho ta.Ta thấp thỏm, chỉ sợ hắn đi mách Đại thiếu gia. Cứ suy nghĩ không yên, rốt cuộc phải mở miệng:“Nhị thiếu gia… ngài sẽ… nói với đại ca sao?”
Nhị thiếu gia duỗi cánh tay, dường như chẳng nghe thấy, vừa đi vừa than:“Ai chà, hôm nay cưỡi ngựa nhiều, tay chân rã rời. Tối ta muốn ăn sườn xào chua ngọt.”