10
Câu nói của Liêu Dực Phong hơi lớn tiếng.
Có lẽ vì trong phòng quá yên tĩnh, nên tất cả mọi người đều nghe thấy.
“Cô Tang không thích Nam Thành sao? Nhà chúng tôi có chi nhánh ở nhiều thành phố lắm!”
“Tiểu Du thích nơi nào? Tôi cũng hay đi du lịch, chúng ta có thể làm bạn đồng hành mà!”
…
Mỗi người một câu, khiến tôi choáng váng, không kịp phản ứng.
Liêu Dực Phong khẽ hắng giọng, lập tức cả căn phòng im bặt.
Anh hạ thấp giọng, hỏi:
“Có chuyện gì gấp cần xử lý sao?”
Trên đường đến đây, tôi đã nói sơ qua dự định của mình, nên cũng không giấu:
“Cũng không hẳn là gấp. Tôi chỉ muốn về quê một chuyến, mang theo di vật của cha và ông nội. Như vậy khi đã chọn được nơi mở phòng khám, tôi sẽ không phải quay lại lần nữa. Cũng coi như họ luôn ở bên tôi.”
Liêu Dực Phong nhìn tôi chăm chú vài giây, không nói gì.
Khi tôi ngẩng lên đối diện ánh mắt nghi hoặc, anh mới mở miệng:
“Những thứ đó rất quan trọng với cô sao? Có thể để người khác chạm vào không?”
Thực ra, cũng chỉ là ảnh của cha và ông, cùng mấy quyển thủ bút mà ông để lại.
Ông thích tiểu triện, chữ trong đó ngày nay vốn ít người đọc được.
Đối với tôi, chúng quan trọng, nhưng không đến mức không thể để người khác động vào.
Nghe tôi nói thế, Liêu Dực Phong bỗng ngồi xổm xuống trước mặt:
“Nếu cô tin tôi, hãy cho tôi địa chỉ, tôi sẽ cho người mang về. Hoặc đợi cô xem bệnh cho xong người nhà, tôi sẽ cùng cô về lấy.”
Thấy tôi còn lưỡng lự, anh tiếp lời:
“Trên đường tới đây, tôi nghe cô nhắc quê cũ. Nơi đó khá hẻo lánh, cô về một mình tôi không yên tâm.
Hơn nữa, tôi cũng ít nhiều biết đôi chút về bí mật nhà họ Tang. Cô nay chỉ còn lại một mình, lại là con gái… lỡ bị kẻ xấu nhắm tới thì sao?”
Có thể mời được ông nội và cha tôi ra tay đều không phải hạng người tầm thường.
Nên việc họ biết chút bí mật về Tang gia cũng chẳng có gì lạ.
Tôi không muốn để Liêu Dực Phong hiểu sai, bèn nghiêm túc giải thích:
“Tôi biết anh ám chỉ điều gì. Nhưng có thể khẳng định, ông tôi chưa từng truyền loại thuật pháp đó cho tôi. Tôi chỉ là một thầy thuốc Đông y bình thường. Thật lòng mà nói, nếu gặp bệnh chứng quá khó, chưa chắc tôi có thể chữa khỏi.”
Lời này, tôi cố tình nói lớn, để cả phòng nghe thấy.
Tối qua về khách sạn, tôi đã tra cứu về nhà họ Liêu.
Tài sản của họ gấp năm lần nhà họ Lương.
Tôi không tin một gia tộc lớn như vậy lại không có bác sĩ riêng đáng tin cậy.
Họ có thể vì một câu nói mà vội vã chạy tới nhà Liêu Dực Phong, chẳng qua là vì nghĩ tôi lợi hại như cha tôi năm xưa.
Nhưng sự thật là, tôi chỉ là một người bình thường.
Bỏ thời gian và sức lực xếp hàng chờ tôi bắt mạch, thật sự không cần thiết đến vậy.
Tôi vốn nghĩ, nói rõ thế rồi thì nhà họ Liêu sẽ bớt quan tâm.
Nào ngờ, người phụ nữ trung niên đi đầu lại mở miệng:
“Tiểu Du, con hiểu lầm rồi, cũng đừng áp lực. Năm đó cha con đã kéo anh trai ta từ ranh giới sinh tử về, cả nhà chúng ta mang ơn sâu nặng. Hôm nay mọi người vội vàng kéo đến, một là thật sự muốn gặp con, hai là muốn thay cả gia đình gửi lời cảm tạ muộn màng.”
Người phụ nữ trẻ từng nói thích du lịch cũng tiếp lời:
“Năm đó, đại bá tôi vừa khỏi bệnh thì bác Tang đã rời đi, chúng tôi còn chưa kịp cảm ơn ông vì ân tình với nhà họ Liêu. Ai ngờ đến khi lần nữa nghe tin tức… thì bác Tang đã qua đời rồi. Vì chuyện này, đại bá tôi ân hận rất lâu.”
11
Đó đúng là việc mà cha tôi có thể làm.
Ông hết lần này đến lần khác cứu người, chỉ vì muốn bù đắp nỗi tiếc nuối năm xưa – không thể giữ được mẹ tôi ở lại.
Hoàn toàn không phải vì tiền bạc.
Tôi liếc nhìn cha Liêu, thấy khóe mắt ông đỏ hoe, nhìn tôi chằm chằm:
“Tiểu Du, chắc Dực Phong cũng kể rồi. Sau khi cha con mất, ta đã tìm khắp nơi để hỏi thăm tung tích của con và ông nội. Vài năm trước mới biết ông cụ từng ở nhà họ Lương, rồi từ đó chẳng còn tin tức. Hôm nay gặp con ở Nam Thành, là chuyện ta chưa từng dám nghĩ tới. Ta biết cha con cứu ta một mạng đã phải trả giá thế nào. Con có thể cho ta cơ hội, để ta thay ông ấy chăm sóc con thật tốt không?”
Tôi hơi bối rối, chẳng biết nên đáp thế nào.
Năm năm trước, đi cùng ông tới nhà họ Lương, coi như đó là lần đầu tiên tôi chính thức đi chẩn bệnh.
Những năm ở bên Lương Dự Chu, bệnh nhân tôi gặp hầu hết đều có liên quan đến gia đình họ.
Vì nhân tình qua lại, tôi chỉ lấy chút tiền tượng trưng.
Khoản thù lao bảy con số mà tôi lấy từ Triệu Duyệt, coi như đã cắt đứt nhân quả giữa Tang gia và Lương gia, nói trắng ra, đó là sự bù đắp mà bà dành cho tôi.
Ông nội và cha từng chữa cho không ít người, ai nấy đều có cách riêng để trả ơn.
Chỉ duy nhất cha Liêu là người mà đến giờ, vẫn còn thật lòng nhớ tới, không chỉ cha tôi mà cả tôi và ông nội.
“Cháu đã trưởng thành rồi, có thể tự lo cho mình.”
Suy nghĩ một lúc lâu, tôi nhẹ nhàng từ chối.
May mắn là họ không miễn cưỡng gì thêm.
Cô út của Liêu Dực Phong liền gọi người hầu tới sắp xếp:
“Tiểu Du, nghe Dực Phong nói, con có ý định mở phòng khám Đông y? Đừng lo lắng gì cả, cứ theo lời nó, mỗi ngày xem năm bệnh nhân, cũng coi như tích lũy kinh nghiệm thôi.”
Lời này không sai.
Nghĩ đến việc mình giờ đã tự do, muốn đi lúc nào cũng được, tôi bèn không từ chối nữa.
Nửa tháng sau đó, ngày nào tôi cũng đến Liêu gia vào giờ cố định.
Dực Phong có thời gian thì tự mình đưa đón, không thì để cô út thay.