10.
Ngày ta và Tần Vũ thành thân, Vương đại nương mang đến hẳn một rương đầy vàng bạc châu báu, nói là lễ mừng cho ta.
Tần Vũ lập tức nhận ra nguồn gốc số của cải này, vội bảo Vương đại nương mang trả lại.
Vương đại nương cười gượng, nói:“Tiểu Vân, trên đời này có thể gây khó dễ với bất kỳ ai, nhưng tuyệt đối đừng gây khó dễ với tiền bạc.”
Ta thấy lời bà nói cũng có lý, liền khéo léo dỗ dành để Tần Vũ nhận số tiền này.
Đêm đó, mặt Tần Vũ đỏ bừng, nhất quyết đòi ta thực hiện lời hứa ban ngày.
Ta chưa từng nghĩ một Tần Vũ trong lòng ta luôn giản dị, ngây ngô lại có thể nhiều chiêu trò đến vậy.
Suốt cả đêm, bên tai ta không ngừng vang lên tiếng leng keng của xích sắt nơi đầu giường.
Khi ta mơ màng tựa vào cánh tay rắn chắc của hắn, nghe tiếng cười trầm khàn:“Tự mình cảm nhận, chẳng phải thú vị hơn nhìn thấy sao?”
Ta chẳng nói nên lời, trong lòng chỉ thầm nghĩ: Tần Vũ đúng là một con hổ đội lốt heo, bề ngoài thật thà, bên trong lại biết chơi chiêu.
Sau khi ta và Tần Vũ thành thân, cứ cách một thời gian, Tạ Kim Ngôn lại quay về làng, lượn lờ trước mặt chúng ta.
Ta đã sớm chuyển khỏi ngôi nhà cũ của Tần gia, hiện tại cùng Tần Vũ sống trong một căn nhà nhỏ ở thị trấn.
Hàng ngày, ta mang dụng cụ ra đồng nghiên cứu nông nghiệp, còn Tần Vũ thì đến tư thục dạy học.
Có khi, Tần Vũ mời ta đến học đường để dạy cho bọn trẻ vài kiến thức về nông canh. Bọn trẻ mỗi lần tham gia thực tế trong những ngày ta bận rộn đều học được nhiều điều thú vị.
Ta thấy bọn trẻ hứng thú thì mỉm cười, còn Tần Vũ chống cằm, vẻ mặt đầy tự hào nhìn ta.
Mỗi lần thấy ai dùng nguyên liệu là nông sản ta trồng, hắn liền ngây ngốc khoe:“Đây là do nương tử ta trồng đấy, ngon đúng không?”