1.
“Ca ca ruột?”
Ta gãi gãi đầu tổ quạ đã nửa năm chưa chạm nước.
Một con rận thừa cơ nhào ra, nhẹ nhàng tung mình ba vòng rưỡi giữa không trung, đáp thẳng lên ống tay áo thêu chỉ vàng của vị công tử áo gấm.
“Không đúng a, ta là cô nhi mà, sao lại có ca ca ruột được?”
Vị công tử áo gấm nhìn con rận đang múa lửa trên tay áo như đang tập dượt cho vũ hội dưới trăng, sắc mặt tức thì đặc sắc chẳng khác nào vừa nuốt mười cân chanh chua.
“Có một khả năng này ngươi từng nghĩ đến chưa? Rất có thể, ngươi vốn có nhà, chỉ là năm xưa đi lạc – hoàn toàn do tai nạn bất ngờ!”
Theo lời vị đại gia tự nhận là ca ca ta, thân thế thật sự của ta là tiểu thư nhà An Định hầu!
Năm đó, mẫu thân sinh ta ở chùa, chẳng ngờ trúng đúng thời loạn lạc. Trong lúc hỗn loạn, một tên trộm mù đường nhân lúc náo loạn, vơ luôn cả người lẫn bọc tã đem chạy.
“Nương khóc như Mạnh Khương nữ mỗi ngày, cứ nhắc hoài là có lỗi với muội. Bao năm qua, bọn ta lật tung cả kinh thành lên tìm muội, đến cả nhà xí cũng không bỏ sót!”
Hắn tiến lên, kéo tay áo ta:
“Đi thôi, về nhà hưởng phúc với ca ca.”
“Khoan đã?!”
Ta cúi xuống nhìn tấm áo rách te tua đến độ có thể làm lưới bắt cá.
“Ngươi dựa vào đâu mà dám chắc ta là muội ngươi?”
Công tử đáp chắc nịch:
“Muội từng bán một chuỗi ngọc đúng không? Mười tám hạt, giữa có một viên hình trăng lưỡi liềm?”
Mắt ta lập tức sáng rực như gặp được thịt nướng giữa trời tuyết:
“Đúng vậy! Nếu không phải đói tới mức muốn nuốt cả bò, ta làm sao nỡ bán nó chứ!”
“Vậy thì không sai được rồi!”
“Vậy thì không sai được rồi!”
Hắn kích động vỗ mạnh lên đùi cái “bốp” khiến ta suýt tưởng sắp đẻ trứng.
“Đó là vật mẹ để lại cho muội! Để dỗ người vui, phụ thân còn bắt chước làm theo cả trăm chuỗi giống hệt, lại thuê một đám diễn viên đóng giả con thất lạc.”
“Nhưng mẫu thân chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra toàn là hàng dởm. Người bảo hạt thứ bảy trên chuỗi ngọc thật có một vết nứt nhỏ.”
Thì ra là vậy…
Nghe cũng có lý đó chớ.
Nhưng ta đâu phải kẻ ngu ngơ.
Loại tình tiết này, lão Vương mù dưới gầm cầu kể hoài còn chưa chán!
Ta ưỡn thẳng lưng, mắt nheo lại khinh thường:
“Hừ! Để ta đoán thử coi – có phải trong phủ các người có một ‘bạch liên hoa’ được nuôi dưỡng như ngọc quý? Giờ đến tuổi gả chồng, nàng ta không muốn cưới, khóc sống khóc chết, nên mới mò ta về thế thân, đúng không?!”
Vị công tử áo gấm kia lập tức nhíu mày.
Ta vung tay lớn tiếng ra giá:
“Nói trước nha, mỗi tháng ít nhất phải có mười lượng bạc! Mỗi ngày mười cái màn thầu trắng, món mặn không được ít hơn hai!”
“Thiếu một đồng ta cũng không làm đâu!”
Miễn là có cơm no áo ấm, thì gả cho ai cũng được. Dù gì thì... còn hơn chết đói!
Công tử nhìn ta, và chẳng biết vì sao, trong ánh mắt ấy lại thấp thoáng vẻ cảm động...
Hắn nghẹn ngào nói:
“Đi thôi! Trước hết... ca ca đưa muội đi tắm cái đã!”
2.
Ta, một đứa bé hoang dã từng lăn lê bò toài trong đám ăn mày suốt mười năm, hôm nay rốt cuộc cũng bước chân vào nơi huyền thoại gọi là—phòng tắm phủ hầu.
Sau đó, ta đã thành công… khiến cả bồn nước thơm ngát biến thành một vũng mực đen đặc.
Mấy nha hoàn bị điều đến làm nhiệm vụ, vừa bóp mũi vừa nín thở, run rẩy tiến hành công việc tẩy trần đại sự cho ta.
Lớp ghét trên người ta dày đến mức có thể trét vá thành quách, kỳ ra từng mảng, từng mảng trôi lềnh bềnh trên mặt nước, quấn quýt với cánh hoa hồng thơm ngát như thể... đôi bên vừa kết tình tri kỷ.
Cảnh tượng ấy, đúng là hài hòa đến mức không nỡ nhìn lâu.
Các nàng thay nước đến lần thứ tám, đổi từ thùng nhỏ sang thùng lớn, mà da ta vẫn cứ tiếp tục... bay màu.
Đỉnh điểm là tới màn bắt rận.Tóc ta đúng chuẩn tổ đại bàng, bết dính lại thành từng múi như roi sắt.
Mấy nha hoàn tay cầm lược chấy, đứng xếp hàng như công nhân chuyền may, chia ca chia lượt, đồng loạt ra tay.
“Có con nữa nè!”“Bên này cũng có!”“Trời ạ! Trong đầu ngươi là nguyên một dòng họ rận ký sinh à?!”
Còn chưa hết!Bọn họ còn phát hiện—trứng rận.Đúng vậy, trứng!Chen chúc như trẻ mẫu giáo đang duyệt binh, hàng ngũ chỉnh tề, sĩ khí ngút trời.
Lúc này, vị huynh trưởng nhà ta vẫn đứng ở cửa quan sát. Từ đầu đến cuối, biểu cảm của hắn chuyển từ kinh hãi sang tuyệt vọng, sau đó là tan nát cõi lòng.
Cuối cùng, hắn nghiến răng tuyên bố một câu như chém đinh chặt sắt:
“Không ổn rồi… cắt luôn đi!”
Ta giơ tay vuốt nhẹ mái tóc đã rối đến mức có thể dùng làm roi chín khúc, thản nhiên phẩy tay: